"Đau quá..."
Giản An An ôm chặt lấy gối, tiếng khóc mỗi lúc một lớn hơn. Cơn đau lan khắp cơ thể khiến cô không thể chịu nổi.
Lúc này một bàn tay lớn với những vết chai mỏng nắm lấy gáy cô, sau đó vuốt nhẹ bên tai, giọng nói mang theo ý dỗ dành: "An An không muốn cứu ba mẹ nữa sao? Hửm?"
Giản An An nghe thấy vậy, lắc đầu liên tục, vừa khóc vừa bị nước miếng làm sặc: "An An muốn cứu ba mẹ... khụ khụ..."
"Hừ, ngoan lắm. Vậy thì em phải nghe lời mà chịu đựng đi."
Lục Ngự Thần nói xong liền tiếp tục.
Giản An An không biết rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, cô chỉ biết là rất đau. Cô quay đầu nhìn Lục Ngự Thần, nước mắt giàn giụa: "Hức hức... khó chịu quá..."
Gương mặt nhỏ nhắn của cô đã đẫm nước mắt, mái tóc mềm mại dính chặt vào khuôn mặt.
"Sắp xong rồi, sắp xong rồi." Lục Ngự Thần thấp giọng an ủi, cúi xuống nắm lấy cằm Giản An An, hôn lên đôi môi cô.
"An An sinh cho chú Lục một tiểu An An, được không?"
Hai người giằng co rất lâu, đến khi Giản An An kiệt sức ngất đi.
Lục Ngự Thần lau mồ hôi trên trán, sau đó ôm lấy cô gái đang ngủ trên giường, xuống giường bước vào phòng tắm.
Anh nhẹ nhàng giúp Giản An An tắm rửa, luôn chú ý đến nhiệt độ nước, không được quá nóng cũng không thể quá lạnh.
Giản An An là con gái duy nhất của nhà họ Giản, dáng vẻ xinh đẹp, thân hình cân đối, đứng giữa đám đông vẫn vô cùng nổi bật. Cô được gia đình cưng chiều như một công chúa nhỏ, tính cách đơn thuần, ai gặp cũng yêu thích.
Nhưng trong mắt Lục Ngự Thần, đó không chỉ đơn thuần là sự hồn nhiên, mà là sự trong sáng thuần khiết, giống như một tờ giấy trắng không thể để bất cứ thứ gì làm vấy bẩn.
Năm đó, trong tiệc sinh nhật của Giản An An, Lục Ngự Thần lần đầu nhìn thấy cô liền vừa gặp đã yêu.
Giờ đây, cô bé ngày nào đã trưởng thành, anh không chút do dự đưa cô về nhà, giam cầm trong thế giới của riêng mình.
Nhà họ Giản không muốn gả con gái cho anh, vậy nên anh không từ thủ đoạn, khiến tập đoàn Giản thị phá sản, thậm chí còn đưa vợ chồng nhà họ Giản vào tù.
Giản An An ngây thơ, ngày nào cũng hỏi khi nào có thể về nhà tìm mẹ.
Lục Ngự Thần liền lừa cô rằng ba mẹ cô bị yêu quái bắt đi rồi, nếu cô ngoan ngoãn, yêu quái sẽ thả họ về.
Thế là Giản An An tin thật.
Tắm rửa xong, anh dịu dàng lau khô người và tóc cho cô, rồi bế cô về phòng ngủ, ôm cô vào lòng mà ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Giản An An tỉnh dậy. Cô chỉ vừa cử động, cả người liền đau ê ẩm: "Hức hức hức..."
Nghe thấy tiếng khóc, Lục Ngự Thần lập tức tỉnh giấc. Anh ngồi dậy, ôm cô vào lòng, giọng nói đầy lo lắng: "An An làm sao vậy?"
"Đau... toàn thân đều đau..."
Giản An An dụi mắt, từng chữ từng chữ nói ra.
Nhưng về đến nhà, anh lại trở thành một người chồng kiên nhẫn, mỗi ngày đều dỗ dành cô vợ nhỏ bé của mình.
Giản An An nín khóc, chu môi nói: "Sau này không ngủ chung với chồng xấu xa nữa, chồng xấu xa lúc nào cũng làm đau em..."
Nghe vậy, Lục Ngự Thần bật cười. Anh nhìn cô đầy cưng chiều, chậm rãi nói:
"Chồng không xấu, An An bây giờ là vợ của anh rồi, sao có thể không ngủ cùng anh? Nếu không ngủ chung, anh sẽ để yêu quái đến bắt em đi đó."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)