"Hu hu hu hu... chồng ơi, họ đánh em..." Giản An An sợ đến bật khóc, cô không hiểu tại sao hai người kia lại ra tay với mình.
Lục Ngự Thần lập tức bế cô lên, gọi tài xế đưa về nhà.
Trên đường, Lục Ngự Thần liên tục dỗ dành, nhưng Giản An An cứ khóc mãi không thôi.
"Chồng mắng họ rồi, đừng khóc nữa nhé, ấm ức cho em rồi."
Anh hôn lên má Giản An An, nhìn gương mặt đỏ hoe vì khóc, trong lòng xót xa vô cùng.
Về đến nhà, anh dùng đồ chơi và xếp hình dụ cô, mãi mới dỗ được cô bình tĩnh lại.
Giản An An nằm trên giường, ôm gấu bông ngủ thiếp đi, mắt đã sưng cả lên vì khóc quá nhiều.
Lục Ngự Thần nằm nghiêng nhìn cô, lúc này điện thoại vang lên, là mẹ anh gọi đến.
"Alo? Mẹ à?"
[Ngự Thần à, em con về nhà nói rằng An An đánh nó, có thật không thế?]
Lục Ngự Thần cũng bất lực: "Chắc chắn là không, An An ngoan thế, sao có thể đánh người được."
[Ngự Thần, không phải mẹ nhiều lời, nhưng Giản An An này có khi nào giả ngốc không? Giống như em con nói đó, là đến để lừa tiền nhà mình.]
Nghe vậy, Lục Ngự Thần thở dài: "Mẹ, đừng nghe Lục Tiểu Niên nói gì cũng tin được không?"
[... Được rồi, con tự chú ý nhé.]
Nói xong, bà Lục cúp điện thoại.
Lục Ngự Thần vẫn luôn tin tưởng Giản An An, bảo bối nhỏ của anh đáng yêu như vậy, sao có thể ra tay đánh người cơ chứ?
Anh đứng dậy thay đồ ngủ, rồi ôm Giản An An cùng đi ngủ.
Không biết là do cô bị ám ảnh hay vì lý do gì khác mà trước đây cô rất thích ăn bánh ngọt, giờ chỉ cần nhìn thấy là tránh né, không dám ăn nữa.
Lục Ngự Thần đặt chiếc bánh lên bàn, hỏi: "An An sao không ăn vậy?"
Giản An An lắc đầu liên tục, miệng lẩm bẩm: "Ăn bánh sẽ bị đánh... em không muốn bị đánh..."
Xem ra đúng là bị tổn thương tâm lý rồi. Thấy vậy, Lục Ngự Thần cũng chỉ có thể dần dần giúp cô vượt qua.
Giản An An chơi sách dán hình, dán khắp mặt bàn, chỗ nào không đủ thì dán cả lên mặt Lục Ngự Thần.
"Em dán thế này anh có đẹp không?" Lục Ngự Thần ngồi đó, cứng đờ người, không dám động đậy, mặc cho Giản An An dán khắp mặt anh.
Giản An An chơi vui không tả, cười nói: "Đẹp lắm, chú Lục đẹp trai lắm."
"Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, gọi là chồng cơ."
"Chồng là đẹp trai nhất!"
[Vâng.]
Lục Ngự Thần cúp máy.
Nghe đoạn đối thoại, Giản An An hỏi: "Chồng ơi, anh sắp đi làm rồi hả?"
"Ừ, không gấp đâu, em chơi đi." Lục Ngự Thần ôm eo cô, giọng lười biếng đáp.
Giản An An cũng rất biết điều, nói: "Chồng đi làm trước đi, công việc là quan trọng mà." Nói rồi, cô bắt đầu gỡ các miếng dán trên mặt anh xuống.
"Á... An An à, em suýt kéo rách da mặt chồng rồi đó." Lục Ngự Thần nhăn mặt, oán trách độ dính của mấy cái nhãn dán này quá mạnh.
Giản An An vừa gỡ vừa nhẹ nhàng xoa mặt giúp anh.
Sau khi gỡ hết, Lục Ngự Thần đứng dậy thắt cà vạt, khoác áo khoác lên. Lúc này anh chợt nghĩ, không thể để Giản An An ở nhà một mình.
Ai biết chừng cô lại nhân lúc người giúp việc không để ý mà lén chạy ra ngoài.
"Lại đây, An An, cùng chồng đến công ty nào."
"Vâng ạ."
Giản An An cũng thay đồ xong, mang giày nhỏ rồi đi cùng anh đến công ty.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)