"Ở đó có bánh sinh nhật không? Em muốn ăn bánh! Loại có trái cây nữa!" Giản An An tỏ ra rất phấn khích.
Quả nhiên là một cô nàng ham ăn.
Lục Ngự Thần xoa đầu cô:
"Tất nhiên là có, lát nữa em ăn bao nhiêu cũng được."
Cả hai bước ra khỏi phòng trang điểm, cùng tiến vào đại sảnh.
Đại sảnh được trang trí vô cùng tráng lệ, các nhân vật quyền lực từ khắp nơi đều tề tựu tại đó.
Thấy Lục Ngự Thần xuất hiện, mọi người tự nhiên đến chúc mừng và tiện thể khen vợ anh vài câu.
Lục Ngự Thần cũng rất vui vẻ giới thiệu Giản An An với mọi người.
Lời khen ngọt ngào đến mức khiến Giản An An đỏ mặt vì ngượng.
"Giám đốc Hạ cũng đến rồi à, tiểu Hạ tổng không đến sao?" Lục Ngự Thần vừa uống rượu vừa trò chuyện với bạn làm ăn.
"Không đến."
Mà lúc này, Giản An An bên cạnh anh đã biến mất từ lúc nào.
Thì ra cô nhìn thấy trên bàn có rất nhiều bánh ngọt nhỏ tinh xảo, không nhịn được liền bước tới, ăn liền mấy cái.
Lúc này Lục Tiểu Niên và Nam Thiến với vẻ mặt đầy toan tính bước đến.
"Này."
"Cô cũng tự nhiên thật đấy, nghĩ mình là nữ chủ nhân của nhà họ Lục rồi chắc?"
"Hả?" Giản An An không hiểu cô ta đang nói gì, chỉ biết rằng hai người này có ác ý với cô.
Giản An An bắt đầu hoảng loạn, cô nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng Lục Ngự Thần:
"Chồng ơi? Chồng đâu rồi?"
Nghe vậy, Nam Thiến lập tức làm ra vẻ đáng thương:
"Tiểu Niên, em xem kìa, rõ ràng là nó cố ý gọi anh trai em là chồng trước mặt chị, chẳng phải để chọc tức chị sao..." Nói rồi lại bắt đầu giả vờ lau nước mắt.
Lục Tiểu Niên nhìn Giản An An đầy khinh thường, sau đó cầm một cái bánh trên bàn ném vào người cô.
Cô ta còn tiện tay đẩy Giản An An ngã xuống đất.
"Đồ tiện nhân!" Lục Tiểu Niên tức giận mắng.
Lúc này tất cả ánh mắt trong hội trường đều đổ dồn về phía họ.
Lục Ngự Thần từ nhà vệ sinh bước ra, thấy cảnh tượng đó liền lập tức chạy đến, ôm lấy Giản An An.
"Sao vậy? Có đau không?"
Giản An An ôm đầu, bật khóc nức nở:
"Huhu... đầu... đau quá..."
Lục Ngự Thần vội vàng nhẹ nhàng xoa trán cho cô, thổi thổi: "Không đau nữa, không đau nữa, ngoan nào."
Sau đó anh nhìn về phía Lục Tiểu Niên, giận dữ quát: "Lục Tiểu Niên, mày điên rồi phải không? Cô ấy là chị dâu của mày!"
"Em..." Lục Tiểu Niên dù bình thường ngang ngược hống hách, nhưng đứng trước mặt anh trai, quả thật không dám quá càn rỡ.
Lúc này Nam Thiến bước lên cãi lại: "Ngự Thần à, anh hiểu lầm em gái mình rồi, là... là con nhỏ điên kia ra tay trước, cũng là nó chửi người trước, lời lẽ khó nghe lắm, em thấy nó chỉ đang giả ngốc thôi."
Giản An An run rẩy trong lòng Lục Ngự Thần, nhìn thế nào cũng giống như cô vừa bị hoảng sợ.
Lục Ngự Thần nhíu mày, sau đó nói: "Nam Thiến, sau này đừng tham gia vào tiệc của tôi nữa. Còn mày, Lục Tiểu Niên, nếu còn dám bắt nạt chị dâu lần nữa, đừng trách anh khóa thẻ ngân hàng của mày."
Vừa nghe câu đó, Lục Tiểu Niên liền kéo tay áo Nam Thiến, nhỏ giọng nhắc nhở: "Chúng ta đi thôi, anh trai giận rồi."
Nam Thiến liếc Giản An An một cái rồi mới chịu rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)