"A lô? Anh! Anh kết hôn khi nào vậy! Còn có con luôn rồi!" Lục Tiểu Niên hét to trong điện thoại.
Lục Ngự Thần suýt bị điếc tai.
Anh trợn mắt, đáp: "Chuyện từ mấy tháng trước rồi, sao thế? Mẹ nói với em à?"
"Đúng vậy! Anh mau ly hôn với người phụ nữ đó đi! Em ghét cô ta!" Lục Tiểu Niên không hài lòng: "Cô ta làm chị Nam Thiến khóc!"
Quả nhiên, Lục Ngự Thần biết em gái mình là bạn thân với Nam Thiến.
Lục Ngự Thần thản nhiên nói: "Cô ta muốn khóc thì cứ khóc, liên quan gì đến anh. Còn nữa, chuyện người lớn, con nít như em đừng xen vào. Rảnh thì đi theo đuổi thần tượng của em đi."
Nói xong, anh cúp máy.
Thấy cuộc gọi bị cúp máy, Nam Thiến càng khóc nức nở hơn. Cô ta vừa khóc vừa kể lể với Lục Tiểu Niên:
"Tiểu Niên, ả đàn bà đó còn đánh chị, còn mắng chị, còn vu oan cho chị trước mặt anh trai em... Chị thật sự không sống nổi nữa rồi..."
Dù là giả khóc, nhưng trông lại vô cùng chân thật...
Quả là có tố chất diễn xuất.
Lục Tiểu Niên còn bất bình thay cô ta:
"Chị Nam Thiến, em sẽ giúp chị! Em nhất định sẽ đuổi cái con đàn bà ngu ngốc đó ra khỏi nhà họ Lục! Em chỉ muốn chị làm chị dâu của em thôi!"
"Thật sao? Vậy chị nhờ cả vào em đấy." Nam Thiến mừng thầm trong bụng, bắt đầu tính toán chuyện riêng.
Giản An An nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn luôn muốn trốn đi. Nhân lúc Lục Ngự Thần vào nhà vệ sinh không để ý tới cô, cô liền bế con chạy ra trước cổng lớn.
"An An?"
"Sao em cứ muốn chạy trốn thế hả..." Lục Ngự Thần vừa bất đắc dĩ vừa tức giận nói.
Giản An An lẩm bẩm:
"Chồng là đồ xấu xa... toàn là người xấu..." Đầu óc cô có hơi chậm, nhưng lại rất thù dai.
"Đừng giận nữa được không? Đưa con cho bảo mẫu đi, chồng dẫn em ra vườn chơi." Lục Ngự Thần cười dịu dàng nói.
"Ừm."
Giản An An cũng không đoán được Lục Ngự Thần muốn làm gì.
Cả hai vừa ra đến vườn, Lục Ngự Thần liền cho tất cả người làm vườn rời khỏi, chỉ còn lại hai người họ.
"Chồng, sao anh lại bảo họ đi hết thế?" Giản An An nhìn theo bóng những người làm vội vã rời đi, không hiểu hỏi.
"Vì họ tan ca rồi..." Nói xong, Lục Ngự Thần bế cô ra sau một gốc cây lớn.
Lục Ngự Thần vén váy của Giản An An lên, cúi đầu ghé vào tai cô nói nhỏ:
"Bé con, ôm chặt anh."
"Chồng... anh muốn làm gì..."
Giản An An bắt đầu sợ hãi, cô biết Lục Ngự Thần định làm gì, mà chắc chắn là chuyện không hay ho gì.
Sau đó phía sau gốc cây trong vườn, vang lên tiếng khóc nức nở của Giản An An.
Từ lần đó, Giản An An mới hiểu vì sao Lục Ngự Thần không cho cô mặc nội y, là để có thể làm chuyện đó mọi lúc mọi nơi...
...
Trong tiệc sinh nhật của Lục Ngự Thần, rất nhiều nhân vật có địa vị và tiếng tăm đã đến tham dự.
Là vợ anh, đương nhiên Giản An An cũng ăn diện lộng lẫy để góp mặt. Cô đứng trước gương, nhìn chiếc váy và đồ trang sức trên đầu mình, nếu không biết còn tưởng hôm nay là sinh nhật của cô.
"Chồng ơi, hôm nay là sinh nhật anh hả?" Giản An An đi giày cao gót vẫn chưa quen, lảo đảo bước lại hỏi.
"Ừ." Lục Ngự Thần ngắm nhìn Giản An An trước mặt, khóe môi không nhịn được cong lên, hai chữ "sủng nịnh" như hiện rõ trên gương mặt anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)