"Đúng, anh là sói xám lớn, vậy em chẳng phải là thỏ con sao? Thỏ con sinh ra là để sinh em bé cho sói xám lớn, em biết không?" Vừa nói, Lục Ngự Thần vừa bắt đầu...
Anh đang đọc truyện cổ tích kiểu gì vậy...
Giản An An vừa khóc vừa nói không nên lời.
Không biết đã qua bao lâu, cho đến khi Giản An An ngất đi, Lục Ngự Thần mới chịu buông tha.
Lục Ngự Thần xuống giường, rót một ly nước, ngậm lấy một ngụm, bước đến bên giường, hôn lên môi Giản An An, truyền nước cho cô.
"Ưm..." Gò má Giản An An đỏ bừng, hơi thở bắt đầu ổn định, không còn dồn dập nữa.
Sau ngày hôm đó, Giản An An ba ngày không thể rời khỏi giường, đi lại cũng không nổi.
Đợi đến khi có thể xuống giường, Lục Ngự Thần lấy một chiếc váy nhỏ đưa cho cô mặc vào.
Anh nói: "Xuống giường chơi chút đi."
Giản An An bước xuống, mang dép vào, đi mấy bước thì cảm thấy cơ thể lạnh buốt. Cô túm lấy gấu váy, kéo lên một chút.
Nhìn Lục Ngự Thần, ngơ ngác nói: "Chồng ơi, anh chưa cho em mặc quần nhỏ..."
Lục Ngự Thần liếc nhìn, sau đó bước tới, gạt tay cô ra, giúp cô vuốt phẳng vạt váy, mỉm cười nói: "An An đâu có ra ngoài, mặc quần nhỏ làm gì, như vậy chẳng phải thuận tiện cho chồng sao."
Thuận tiện để bất kỳ lúc nào cũng làm mấy chuyện xấu xa...
Vừa nói, anh vừa đưa tay xoa má cô.
"Ồ... cũng đúng." Giản An An lại cảm thấy chẳng có gì sai cả.
Cô ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, chơi xếp hình và lắp ghép.
Lúc này bảo mẫu bế đứa bé đến.
Giản An An nhìn đứa con trai mà mình sinh ra, đột nhiên cảm thấy không còn phản cảm như trước nữa.
Cô buông đồ chơi, ngơ ngác nói: "Con của em..."
Giản An An ôm lấy con trai, nhìn vào mắt bé, ngây ngốc mỉm cười.
Lục Ngự Thần vừa cầm ly cà phê đi ngang qua đúng lúc nhìn thấy, anh bước tới, ngồi xuống bên cạnh, hỏi bảo mẫu: "Đã cho cậu chủ uống sữa chưa?"
"Bẩm Lục tổng, vẫn chưa, cậu chủ vừa tỉnh, giờ cần đi pha sữa luôn không?"
"Đi đi."
Lúc này con trai nhỏ chỉ tay vào Giản An An, miệng mở ra như muốn nói gì đó.
"Hả? Con muốn nói gì sao?" Giản An An hỏi.
Lục Ngự Thần ghé lại gần: "Mới ba bốn tháng, vẫn chưa biết nói đâu."
Một lúc sau, bảo mẫu pha sữa xong quay lại, đưa bình sữa cho Giản An An.
Giản An An cầm lấy, định cho con bú.
"A! A!" Nhưng con trai nhỏ lắc đầu, không chịu uống.
Giản An An không hiểu: "Con không đói à? Sao lại không chịu bú?"
Con trai vẫn cứ chỉ vào cô, rất sốt ruột, sốt ruột đến mức gần khóc.
Nếu biết nói thì đã nói rồi.
Bảo mẫu ở bên cạnh nhắc nhở: "Phu nhân, cậu chủ nhỏ không muốn uống sữa công thức, cậu bé muốn ăn sữa của mẹ..."
Nghe xong, Giản An An kéo áo xuống, vì không mặc đồ lót nên có thể cho bú trực tiếp.
Bất ngờ, Lục Ngự Thần tỏ ra không vui, anh kéo áo cô lại, nói với con trai: "Con nít gì mà không chịu uống sữa công thức, nhỏ tuổi mà đã kén ăn à?"
"A!" Con trai nhỏ giơ tay đập vào Lục Ngự Thần một cái.
"Ái da, má nó!" Lục Ngự Thần sững sờ: "Dám đánh ba con à?"
Thấy con trai sắp khóc, Giản An An vẫn kéo áo xuống, cho con bú.
Lục Ngự Thần đành nuốt giận vào trong. Chỉ có thể lặng lẽ nhìn.
Đúng lúc đó có một cuộc điện thoại gọi đến, Lục Ngự Thần đứng dậy đi nghe, là em gái anh gọi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)