Đến nơi, Lục Ngự Thần liền khóa cửa văn phòng lại, để cô chơi một mình trong đó, vì anh đã chuẩn bị sẵn đồ chơi và đồ ăn vặt cả rồi.
Giản An An vừa ăn bánh quy, vừa tò mò đi dạo quanh. Văn phòng của Lục Ngự Thần rất rộng, trên tủ trưng bày còn có rất nhiều món đồ sưu tầm quý hiếm.
Cô đi tới trước bàn làm việc, nhìn đống giấy tờ trên bàn, bắt đầu tò mò.
"Cái này là gì vậy..."
Giản An An cầm lên xem đi xem lại, nhưng hoàn toàn không hiểu gì, cảm thấy chán nên liền cầm bút lên, bắt đầu vẽ và luyện viết tên mình.
Cô vẽ nhà, cây và hai người nhỏ trên từng tờ giấy.
Lúc này Lục Ngự Thần trở về, anh nhìn về phía Giản An An đang đứng trước bàn, hỏi:
"An An, em đang làm gì vậy?"
Giản An An cười hớn hở nói:
"Em đang vẽ tranh! Chồng xem đi, có đẹp không?"
Lục Ngự Thần bước tới, cầm lên xem, suýt nữa thì ngất.
Đây là hợp đồng của chi nhánh công ty, vậy mà Giản An An lại dùng làm giấy nháp để vẽ!
Anh nhìn cô, vừa định nổi giận, nhưng gương mặt ngây thơ đáng yêu của Giản An An lại khiến anh không cách nào tức giận nổi.
"... An An, lần sau không được lấy giấy trên bàn làm việc của chồng ra vẽ nữa, biết không? Đây đều là tài liệu công việc quan trọng của chồng đấy." Lục Ngự Thần nhẹ nhàng dạy dỗ Giản An An.
Giản An An không hiểu lắm, nhưng cũng gật đầu: "Vâng, An An biết rồi."
Lục Ngự Thần vò nát bản hợp đồng rồi ném vào thùng rác.
Sau đó anh dẫn Giản An An ra ngoài ăn cơm.
Lúc này vì đang mang thai đứa con thứ hai nên Giản An An ở nhà dưỡng thai, có vài người giúp việc trông nom rất nghiêm ngặt.
Lục Ngự Thần dạo này đang đàm phán hợp tác, rất ít khi về nhà.
Lúc này ở cửa vang lên tiếng gõ cửa, người giúp việc ra mở.
"Đây là tài liệu của Tổng giám đốc Lục, xin nhận lấy."
"Vâng."
Giản An An nghe thấy liền nhìn ra, nhưng không phát hiện người đứng ngoài cửa đang ra hiệu với người giúp việc.
Người giúp việc cầm tài liệu lên lầu.
"Buồn ngủ quá... An An muốn ngủ..." Giản An An dụi mắt.
Người giúp việc đi tới tắt tivi, dỗ dành:
"Vậy tôi đưa cô đi ngủ nhé."
"Ừm..."
Giản An An được người giúp việc đưa về phòng ngủ chính, nằm lên giường rồi thiếp đi.
Không biết đã qua bao lâu, cô nghe thấy bên ngoài phòng vang lên tiếng bước chân của nhiều người.
Giản An An bị đánh thức, cô mở mắt nhìn về phía cửa.
Đột nhiên cửa bị mở ra.
Là Lục Tiểu Niên đi cùng rất nhiều cảnh sát.
Lục Tiểu Niên chỉ vào Giản An An đang nằm trên giường, nói:
"Chính là cô ta! Là cô ta đã ăn cắp hợp đồng tài sản của nhà họ Lục! Còn ký tên nữa!"
"Cái gì... các người là ai? Các người muốn làm gì?" Giản An An hoảng hốt co rúm người trên giường.
Cảnh sát bước tới: "Cô Giản, xin hãy giao ra bản hợp đồng."
"Hợp đồng gì... tôi không lấy..." Giản An An trùm chăn lại, vừa khóc vừa nói.
Vừa dứt lời, Lục Tiểu Niên liền hét lên:
"Được lắm, không chịu thừa nhận! Các anh cảnh sát, lục soát đi! Nhất định là cô ta giấu đi rồi!"
Vừa dứt lời, cảnh sát bắt đầu lục soát khắp phòng ngủ.
Thậm chí còn kéo chăn trên người Giản An An xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)