"Ừ, cho em mười phút, đủ nhiều rồi nhé."
Lục Ngự Thần hào phóng nói.
Thấy nói xuôi rồi, Lục Ngự Thần liền dỗ cho Giản An An ngủ, nhìn gương mặt ngây thơ đáng yêu của cô khi ôm chặt con búp bê trong lòng, anh chỉ biết bất lực lắc đầu.
Cô vợ ngốc này nhất định không chịu ở bên anh, cứ nằng nặc đòi quay về nhà.
Phải làm gì đây...
Một tháng sau.
Buổi tối, trăng tròn và sáng, dù không có đèn cũng có thể soi rõ mặt đất.
Đây là khu vườn sau của biệt thự nhà họ Lục.
Giản An An nắm tay Lục Ngự Thần, cùng đi đến đó.
Lục Ngự Thần buông tay cô ra, nói: "Anh sẽ bịt mắt ở đây, cho em mười phút để trốn, hết giờ là anh sẽ đi bắt em."
"A! Em còn chưa chuẩn bị xong mà!" Giản An An la to, rồi lập tức chạy đi trốn.
Lục Ngự Thần bịt mắt lại, nghe vậy thì nở một nụ cười bí hiểm, rồi tiếp tục đếm.
Giản An An ôm búp bê, chui vào sau một bụi cây. Cô thỉnh thoảng nhón người lên nhìn, thấy Lục Ngự Thần chưa tìm đến thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Đúng lúc đó, cô nghe thấy tiếng bước chân nặng nề.
"An An của anh ở đây không nhỉ?" Lục Ngự Thần vừa vỗ tay vừa cất giọng nói.
Nhanh vậy đã tìm tới rồi sao!
Giản An An vội vàng bịt miệng, ôm búp bê nằm rạp xuống đất, cố gắng không để bản thân bị phát hiện.
"Ồ, không ở đây rồi, An An giỏi thật đấy, trốn kỹ thế." Lục Ngự Thần vừa nói vừa quay lưng rời đi.
Giản An An lén nhìn bóng lưng anh rời đi, nhẹ nhàng thở ra.
"Không đúng!" Đột nhiên Lục Ngự Thần quay người lại, anh đi ngược trở về, cười ranh mãnh: "Chắc còn sót chỗ nào đó, An An, chú Lục thấy em rồi, mau ra đây đi."
Anh đang giả vờ để lừa Giản An An.
Giản An An dần dần cúi xuống, lùi ra xa, muốn tránh xa anh một chút.
"Hu..." Giản An An đã bị không khí nơi đây dọa cho sợ phát khiếp, cộng thêm vẻ mặt âm u của Lục Ngự Thần, khiến cảm giác đáng sợ càng tăng lên.
Lúc này mọi thứ trở nên tĩnh lặng.
Giản An An cúi đầu, trông chờ chiến thắng trong trò chơi.
Nhưng rồi cô nhìn thấy phía trên cái bóng của mình có một cái bóng tròn tròn, ngẩng đầu nhìn lên: "Sao anh lại tìm thấy em rồi!"
Không ngờ Lục Ngự Thần đang cúi người nhìn cô.
"Ô, sao lại có một chú thỏ con ở đây thế này, còn định chạy nữa!"
Giản An An vừa định vứt búp bê để đứng dậy chạy trốn thì đã bị Lục Ngự Thần túm lấy cánh tay.
"Hu hu hu..."
Cô lúc này thật sự giống như một chú thỏ trắng nhỏ hóa thành người.
Nhất là đôi mắt đỏ hoe kia.
Lục Ngự Thần giữ chặt cô, cười ngây ngô: "Bắt được rồi, đưa em về nhà sinh thỏ con cho anh nào!" Nói xong, anh liền bế Giản An An lên.
"Không! Không! Anh chắc chắn là đã lén nhìn rồi!" Giản An An vừa khóc vừa hét lên.
Lục Ngự Thần nhặt con búp bê lên, đặt vào tay cô, cười nói: "Anh không có đâu, anh còn nhường em nữa ấy."
Tội nghiệp Giản An An vẫn bị Lục Ngự Thần bắt về biệt thự.
Lục Ngự Thần canh chừng rất nghiêm ngặt, Giản An An ôm búp bê nằm trên giường, khẽ khóc.
Cô không muốn bị giam mãi trong căn biệt thự này, hơn nữa mỗi đêm lại mơ thấy ba mẹ, điều đó khiến Giản An An càng thêm nhớ nhà và buồn bã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)