Người giúp việc mang sữa chua vào cho cô, dù có khóc đến đâu, thấy món ngon thì cô cũng nín lại, cầm thìa bắt đầu ăn.
Giản An An nhìn đứa con do mình sinh ra, lại chẳng thể nào yêu thích nổi, cảm thấy nó không xinh bằng búp bê.
Cô đi ra ban công, nhìn thấy xe của Lục Ngự Thần đỗ phía dưới, chắc hẳn anh đã về rồi.
Thấy vậy, Giản An An lập tức chạy lên giường, trùm chăn, giả vờ đang khóc.
Một lúc sau, Lục Ngự Thần đẩy cửa phòng ngủ ra, nhìn thấy cái bọc nhỏ trên giường, vừa đi vừa dịu dàng cười nói: "An An, chồng em về rồi đây."
"Cút đi! Đừng có mà về!" Giản An An trong chăn giận dỗi hét lên.
Lục Ngự Thần nghe vậy, trong lòng càng vui, anh rất thích dáng vẻ Giản An An khi nổi nóng, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn trêu chọc.
"Nếu anh không về thì ai mua búp bê cho em đây." Nói rồi, anh đi tới khẽ vén chăn lên, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Giản An An, rõ ràng là vừa khóc xong.
Lục Ngự Thần ôm cô vào lòng, kiên nhẫn dỗ dành: "Ôi chao, tổ tông nhỏ của anh sao mà ngày nào cũng khóc thế này."
Giản An An đấm anh, như muốn trút hết mọi ấm ức: "Đều do anh ngày nào cũng bắt nạt em! Cả người em chỗ nào cũng đau! Đau chết đi được!"
Nghe vậy, Giản An An lập tức phấn chấn, cô ngồi dậy, khó khăn lắm mới chịu nhìn Lục Ngự Thần một cái.
"Thật không?" Cô kích động hỏi.
"Thật mà, tiểu tổ tông à, đừng khóc nữa, khóc nữa là mù mắt luôn đấy." Lục Ngự Thần ôm cô vào lòng, trong giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ.
Giản An An được lợi còn làm nũng, nhỏ giọng nói: "Nếu anh nói sớm như vậy, em đã không khóc rồi."
Buổi chiều, Lục Ngự Thần giữ đúng lời hứa dẫn cô về nhà họ Giản.
"Ba mẹ!" Giản An An quen tay mở cửa, vui vẻ chạy vào trong.
Lục Ngự Thần đi phía sau: "Chậm thôi, coi chừng té."
Ông bà Giản lúc đó đang ngồi xem tivi trong phòng khách, thấy Lục Ngự Thần dẫn Giản An An vào, lập tức đứng dậy cúi người chào: "Chào Tổng Giám đốc Lục."
Giản An An hoàn toàn không hiểu nguyên tắc khách sáo này, cô chạy đến cười nói: "Ba mẹ, con về rồi!"
Ông bà Giản liếc nhìn nhau, ánh mắt đầy mệt mỏi và khó xử, giờ tuy đã được ra tù, nhưng tập đoàn Giản thị vẫn đang trong tình trạng phá sản.
Hơn nữa còn nợ một khoản nợ lớn.
Lục Ngự Thần ôm eo Giản An An, ngồi xuống sofa, cười nói: "An An cứ khóc lóc đòi tôi đưa về, hai người là ba mẹ cô ấy thì nên biết làm sao để cô ấy nghe lời đúng không? Cũng có lợi cho hai người mà."
Ông bà Giản nghe xong, nuốt nước bọt, nhanh chóng gật đầu.
"Chú Lục, mọi người đang nói gì thế?" Giản An An ngây thơ hỏi.
"Bảo bối à, đi nói chuyện với ba mẹ đi, hiếm khi được về một lần." Lục Ngự Thần như thể đã đạt được mục đích, cười nói.
Giản An An ngơ ngác gật đầu, đi đến ngồi bên cạnh ba mẹ, mẹ cô nắm tay cô, nhỏ giọng đầy áy náy nói: "An An, nghe lời mẹ có được không? Hãy ngoan ngoãn sống ở nhà họ Lục, đừng quay về nữa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)