"Vậy à? Anh dắt em đi được không? Đừng để bị lạc." Lục Ngự Thần cười lạnh, đưa tay phải ra.
Giản An An không nghĩ gì nhiều, liền đi tới nắm lấy tay anh, sau đó nói: "Vậy anh dẫn em đi nhé."
Lục Ngự Thần nhìn Giản An An từ trên xuống dưới, khẽ chửi: "Mẹ kiếp, dép cũng rơi rồi, tay còn bị thương."
Nói xong, anh khiêng Giản An An lên, vác lên vai.
"Á! Chồng ơi!" Giản An An nhìn mặt đất, sợ hãi thét lên.
Cô vội vàng quay đầu nhìn phần sau gáy của Lục Ngự Thần, vừa khóc vừa hỏi: "Chồng ơi, anh định đưa em về nhà hả?"
"Về cái đầu em! Nếu em còn chẳng chịu nghe lời thế này, anh sẽ khiến em cả đời cũng không được về nhà!" Nói xong, Lục Ngự Thần vác cô bước nhanh về trung tâm dưỡng sinh.
Vừa vào thang máy, Lục Ngự Thần đặt Giản An An xuống.
Giản An An bị xốc tới mức choáng váng, ngã vào lòng Lục Ngự Thần, vừa đấm anh vừa nói: "Anh lại gạt em!"
Lục Ngự Thần cúi đầu, kìm nén cơn giận nhìn cô, đột nhiên anh giơ tay lên.
Thấy thế, Giản An An hoảng sợ ôm đầu ngồi xổm xuống, hét lên: "Đừng đánh em!"
Chỉ nghe một tiếng "bốp" vang lên.
Giản An An ngẩng đầu nhìn, liền thấy Lục Ngự Thần đang tự tát vào mặt mình, sau khi trút giận, anh phá lên cười: "Anh sao nỡ đánh em chứ, cho dù có đánh tới méo mặt, anh cũng không nỡ đánh em đâu."
Nói rồi, anh bế Giản An An lên.
"Nhưng mà An An của anh, em có biết hậu quả của việc chọc giận anh không?" Lục Ngự Thần cười thấp giọng.
Lúc này cửa thang máy mở ra, Lục Ngự Thần bế cô bước ra ngoài.
Trở về phòng.
Anh đặt Giản An An trước nôi em bé.
Giản An An nhìn đứa bé trong nôi, quay đầu lại hỏi: "Anh định làm gì..."
Lục Ngự Thần từ phía sau ôm lấy Giản An An, một tay cởi cúc áo trên người cô, sau đó khẽ cắn vành tai cô, chỉ vào chiếc nôi hỏi: "An An, nói cho chồng biết, đây là ai?"
"Là em bé mà em sinh ra..." Giản An An khẽ đặt tay lên thành nôi, giọng nghẹn ngào trả lời.
"Đúng vậy, nên em là mẹ của thằng bé, đúng không?"
"Đúng..."
Giản An An quay đầu nhìn Lục Ngự Thần sau lưng, vừa khóc vừa nói: "An An biết sai rồi, An An sẽ không chạy linh tinh nữa... chồng ơi, đừng dọa em nữa..."
Từng câu hỏi của Lục Ngự Thần như một lời cảnh cáo, vô cùng sắc bén.
Nghe xong, Lục Ngự Thần bật cười khẽ, ra hiệu bằng ánh mắt với Giản An An.
"Ưm... Chú Lục, anh lại đói rồi sao..." Giản An An lí nhí hỏi.
"Đúng vậy... bị em chọc cho đói rồi..." Lục Ngự Thần trừng mắt nhìn Giản An An nói.
Ngay lúc cô còn đang vui mừng...
Lục Ngự Thần ngắt lời cô, nói: "Đợi đã, An An đừng mừng sớm quá, vẫn còn nữa."
"Còn gì nữa?"
"Nếu anh tìm được em, thì em phải ngoan ngoãn làm vợ anh ở nhà họ Lục, không được khóc, không được chạy trốn, không được làm ầm đòi về nhà nữa, được không?" Lục Ngự Thần nhấn mạnh từng chữ.
Giản An An gật đầu: "Vậy anh là chó sói lớn, anh bắt em thì phải cho em đủ thời gian trốn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)