Nói như vậy, Giản An An mới hiểu: "Một em bé cần mười tháng, một tháng ba mươi ngày... lâu lắm..."
Thấy cô đang dùng tay đếm từng ngày, Lục Ngự Thần thấy buồn cười, anh xoa đầu cô, nói: "An An, cố lên nhé."
Giản An An trừng mắt nhìn anh một cái, sau đó nằm xuống chui vào chăn, không muốn nhìn thấy Lục Ngự Thần nữa.
"An An định ngủ à? Cho chồng một góc chăn đi, chồng ngủ với em." Lục Ngự Thần cười nói.
Giản An An bực bội nói: "Không cho anh chăn! Tránh ra!"
Thấy cô như vậy, Lục Ngự Thần không tức giận, trực tiếp nằm xuống, kéo cả chăn ôm lấy Giản An An: "Vậy thì anh đành chịu thiệt một chút vậy."
"Ưm..." Giản An An rên khẽ một tiếng, trốn trong chăn giận dỗi với Lục Ngự Thần.
Một lúc sau, Lục Ngự Thần cảm thấy cô bé trong lòng không còn cựa quậy nữa, liền vén nhẹ chăn lên, để lộ gương mặt Giản An An, sợ cô bị ngộp.
Thấy gương mặt đáng yêu ấy, Lục Ngự Thần không nhịn được khẽ véo một cái.
"Đáng yêu thật, đúng là nhặt được bảo bối rồi." Lục Ngự Thần cảm thán.
Bảo bối của anh là một đóa hồng trắng thuần khiết, là đóa hồng không thể bị bất kỳ vết nhơ nào làm hoen ố.
Anh ôm lấy Giản An An, khóe miệng khẽ cong lên, rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
Giản An An ngủ một mạch đến tận chiều tối, khi tỉnh dậy quay đầu lại thì phát hiện Lục Ngự Thần đã không còn ở đó.
Cô ngồi dậy thì thấy cả chị hộ lý cũng không có.
Phòng chỉ bật chiếc đèn ngủ nhỏ, khiến cho không gian trở nên vô cùng u ám.
"Hu hu..." Giản An An xuống giường, mang dép vào, đi tới chỗ công tắc rồi bật đèn lên.
Xung quanh yên tĩnh đến mức khiến cô có chút sợ hãi: "Ba mẹ ơi, ba mẹ đang ở đâu vậy... An An sợ quá..."
Cô đẩy cửa ra, đi ra ngoài, trong lòng chỉ nghĩ đến việc đi tìm ba mẹ.
Người qua lại trong hành lang đều vội vàng, chẳng ai chú ý tới Giản An An.
Giản An An chạy chầm chậm, bước vào thang máy.
Cô nhìn bảng số, ấn nút xuống tầng một.
"Về nhà, về nhà..."
Lúc này một chiếc xe dừng lại bên đường, cửa xe mở ra: "An An! Em định đi đâu vậy?"
Giản An An nhìn thấy là Lục Ngự Thần, lập tức quay người bỏ chạy, chạy vào con hẻm nhỏ bên cạnh.
Vì chạy quá vội, chiếc dép lê cũng bị văng ra.
"Á!" Cô không cẩn thận ngã úp xuống đất.
Lòng bàn tay và đầu gối Giản An An trầy xước, rớm máu.
"Giản An An, em đứng lại cho anh!"
Giản An An "ưm a" một tiếng ngã nhào xuống đất, đầu gối và lòng bàn tay đều bị trầy xước, máu rỉ ra từng giọt.
Cô vừa định khóc thì nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp phía sau.
Vội vàng ngồi dậy, lại tiếp tục loạng choạng chạy đi.
"Hức... đau..." Lúc này tiếng bước chân phía sau đã biến mất.
Giản An An bước chậm lại, bắt đầu lê từng bước nhỏ, cô nhìn quanh với ánh mắt mong chờ, thấy ở góc rẽ có một chiếc đèn đường, liền định bước tới đó.
"Muốn đi đâu vậy? An An bé nhỏ của anh."
Đột nhiên từ con hẻm bên cạnh, Lục Ngự Thần bước ra.
Anh nhìn Giản An An với ánh mắt lạnh lùng, toàn thân toát ra khí thế như một ma vương từ địa ngục bước tới.
Giản An An hét lên một tiếng, lùi lại phía sau, trả lời: "Em muốn về nhà tìm ba mẹ..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)