Nói xong, cô quay người bước ra ngoài.
Nụ cười trên mặt Lục Ngự Thần dần biến mất, anh lạnh giọng nói: "An An, em nghĩ là anh dễ bị lừa như vậy sao?"
Lúc này cửa lại mở ra, bảo mẫu đưa bình sữa tới tay Giản An An, tốc độ pha sữa quả thật không tệ.
"Cho anh này, ăn đi." Giản An An đưa bình sữa cho Lục Ngự Thần: "Hóa ra chồng lớn như vậy rồi mà vẫn phải uống đồ của em bé."
"... Cảm ơn An An." Lục Ngự Thần lại một lần nữa cạn lời, nhưng vẫn cố nén tính khí, uống hết sữa bột. Dù sao cũng phải dỗ dành cô vợ nhỏ vừa mới nín khóc, không thể để cô khóc thêm nữa.
Sau khi uống xong, Lục Ngự Thần vẫn ngậm bình sữa trong miệng, nằm ườn ra bên cạnh Giản An An lướt điện thoại một cách lười nhác.
Đột nhiên, cửa mở ra.
"Ôi, An An à."
"Mẹ, sao mẹ lại tới đây?" Thì ra là mẹ của Lục Ngự Thần, cũng chính là mẹ chồng của Giản An An.
Bà mặc một chiếc sườn xám sang trọng, khoác bên ngoài một chiếc áo lông cao cấp, trông vô cùng quyền quý và có khí chất.
"Mẹ đến thăm con dâu bảo bối của mẹ." Bà Lục nhìn Lục Ngự Thần với vẻ mặt chán ghét, thấy thứ anh đang ngậm trong miệng, trợn mắt nói: "Ra cái thể thống gì! Lớn ngần này rồi."
Giản An An ngơ ngác nhìn bà, lùi lại phía sau một bước, lễ phép nói: "Dì..."
"Ai da, ngốc quá, phải gọi là mẹ rồi." Bà Lục bước tới ngồi xuống, nhìn Giản An An bằng ánh mắt từ ái, rất là yêu mến. Tuy biết cô ngốc một chút, nhưng tình cảm yêu thương này là xuất phát từ tận đáy lòng.
Ánh mắt bà Lục nhìn Giản An An đầy hiền hậu, như đang nhìn cô con gái ruột của mình vậy.
Vừa nghe đến từ "mẹ", Giản An An lập tức nghẹn ngào, ký ức đau buồn ùa về.
Cô ôm chặt con búp bê, cuộn người lại thành một khối, cúi đầu, nước mắt lưng tròng.
Cả người bắt đầu run rẩy.
Bà Lục thấy vậy, liền nhíu mày, nghi hoặc nhìn sang Lục Ngự Thần, lo lắng hỏi: "Chuyện này là sao?" Bà nghĩ có lẽ mình đã lỡ lời.
Lục Ngự Thần vội nhả bình sữa ra, bước tới ôm lấy Giản An An, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, dỗ dành: "Ngoan, đừng nghĩ nữa mà, ngoan."
Sau đó anh ra hiệu bằng ánh mắt với bà Lục, ý bảo bà nhanh chóng rời đi.
Bà Lục thấy vậy, đứng dậy nói: "Ừ, được rồi, An An à, lần sau mẹ lại đến thăm con nhé." Nói xong, bà vội vàng cầm túi rời khỏi phòng.
"Ba mẹ em không cần em nữa... không cần em nữa rồi..." Giản An An vừa lau nước mắt vừa nói.
"Chồng cần em, chồng cần em mà." Lục Ngự Thần dịu dàng lặp lại.
Nghe vậy, Giản An An liền ném con búp bê vào mặt anh, vừa khóc vừa nói: "Đều tại anh, đều tại ba mẹ anh nên ba mẹ em mới không cần em nữa... hu hu hu hu..."
Tiếc là nói như vậy, Giản An An hoàn toàn không hiểu.
Lục Ngự Thần bèn đơn giản hóa lại: "Ý là nếu em sinh cho anh vài đứa bé, anh sẽ khiến ba mẹ em lại yêu thương em, để em trở lại làm cô con gái được họ cưng chiều hết mực, có được không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)