Lục Ngự Thần lấy tăm bông thấm nước, làm ướt đôi môi khô khốc của Giản An An.
"Khụ khụ..." Giản An An chậm rãi mở mắt.
"An An, em tỉnh rồi." Lục Ngự Thần dịu giọng nói.
Giản An An nhìn anh, đôi mắt lập tức ướt nhòe, giọng khàn đặc: "Sau này em không muốn sinh con nữa... sinh con sẽ chết mất..."
Có lẽ vì quá đau...
Lục Ngự Thần dỗ dành: "An An ngoan, phải tiếp tục sinh thêm cho chú Lục vài bé An An nữa. Một đứa là không đủ, mà đứa này cũng không phải là bé An An."
"Gì cơ..." Giản An An có chút mơ hồ không hiểu.
Lục Ngự Thần giải thích: "An An sinh cho anh một bé trai, anh rất vui, nhưng anh muốn có con gái, nên em phải tiếp tục sinh."
Nghe đến đây, Giản An An càng chắc chắn rằng Lục Ngự Thần đúng là kẻ vô cùng tàn nhẫn!
"Anh bắt nạt người ta... hu hu hu hu..." Giản An An vừa khóc vừa nói.
"An An là của anh, nên em biết đấy, anh muốn đối xử với em thế nào cũng được." Lục Ngự Thần vẫn tiếp tục nói.
Sau đó cả hai chuyển từ bệnh viện đến trung tâm dưỡng thai.
Ở trung tâm, cuộc sống hàng ngày của Giản An An chỉ xoay quanh việc ăn uống, vận động theo chỉ dẫn của bảo mẫu và cho con bú.
Nhưng mỗi lần cô chuẩn bị cho con bú thì đều bị Lục Ngự Thần ngăn lại.
Giản An An vừa nằm xuống thì em bé đã khóc òa lên.
"Sao thế? Đói à?" Giản An An ngồi dậy, bế con lên, cởi vài chiếc cúc áo ở cổ, chuẩn bị cho con bú.
Bất ngờ cửa mở ra.
Lục Ngự Thần bước vào, tay cầm vài món đồ dùng cho trẻ, liền thấy Giản An An đang cho con bú.
"An An, anh nói bao nhiêu lần rồi? Nó đói thì để bảo mẫu pha sữa công thức cho bú!" Lục Ngự Thần tỏ vẻ không hài lòng, sải bước đến gần.
Anh lập tức giật lấy đứa bé trong tay Giản An An, đưa cho bảo mẫu, bảo mẫu cũng hiểu ý liền rời đi, đóng cửa lại.
"Tại sao chứ? Sao em bé lại phải uống sữa ngoài?" Giản An An lùi về sau vài bước, mắt ngân ngấn nước.
Lúc này Lục Ngự Thần cúi người ôm lấy cô, giọng nói đầy chiếm hữu: "Bởi vì những thứ đó chỉ dành cho anh. Em chỉ được nuôi anh."
Vừa nói, anh vừa...
Giản An An lấy tay đẩy trán anh ra, cuống lên bật khóc: "Đừng mà... anh đâu phải em bé..."
Thế nhưng Lục Ngự Thần nhất quyết không chịu buông tha, bảo vệ quyền lợi như thể sợ mất phần.
Để dỗ Giản An An, Lục Ngự Thần đã mua hết toàn bộ búp bê trong trung tâm thương mại mang về nhà, rồi lại đem đến trung tâm dưỡng thai.
Giản An An ôm búp bê, rõ ràng là đã nín khóc, trông có vẻ vui hơn chút ít.
Cô ném con búp bê đang ôm trong tay đi, chỉ vào chiếc túi mua sắm, nói: "Chồng ơi, em muốn xem con kia."
"Được." Lục Ngự Thần lấy con búp bê trong túi ra, mở hộp, đưa cho Giản An An.
Khi cô đang thay quần áo cho búp bê, Lục Ngự Thần từ phía sau ôm lấy cô, ghé sát bên tai thì thầm: "Bảo bối, chồng đói rồi, qua đây cho chồng ăn có được không?"
Nghe vậy, trong lòng Giản An An thoáng run sợ, cô cầm lấy bình sữa bên cạnh, nhỏ giọng nói: "Chồng uống sữa công thức trước đi nhé... em vẫn còn đau, sưng đỏ cả rồi..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)