Cô rón rén từng bước một đi về phía đó.
Đến trước cửa, cô nhìn thấy hai thân hình gầy gò tiều tụy bên trong, chính là ba mẹ của cô.
"Ba mẹ!" Giản An An lập tức bật khóc, tâm trạng sụp đổ hoàn toàn.
Thấy vậy, Lục Ngự Thần vội vàng bước tới ôm chặt lấy cô, nhẹ nhàng trấn an: "Ngoan nào, không được khóc, em đã hứa với chồng rồi."
Lúc này ba mẹ của Giản An An cũng đã nhận ra cô, ánh mắt tràn đầy đau lòng khi nhìn thấy bụng cô đã mang thai bảy tháng.
Hai mắt họ đỏ hoe, đầy xót xa.
Ba cô quỳ xuống đất, chỉ vào Giản An An, nói: "Ông Lục, chúng tôi đã giao Giản An An cho anh, anh muốn làm gì nó cũng được, xin anh hãy tha cho chúng tôi."
Mẹ cô cũng tuyệt vọng bật khóc.
Dù việc nhà họ Giản phá sản đã đủ khiến hai người chịu đựng nhiều đau khổ, giờ để đổi lấy sự tự do, họ sẵn sàng buông bỏ cả đứa con gái này.
Nghe xong, Lục Ngự Thần bật cười khinh bỉ. Anh bóp cằm Giản An An, cúi xuống thì thầm bên tai cô: "An An bảo bối nghe thấy chưa? Ba mẹ em không cần em nữa, họ đã giao em cho anh rồi, còn nói anh muốn làm gì cũng được."
"Lần này chồng không lừa em đâu, không được gọi chồng là người xấu nữa nhé."
Lục Ngự Thần sợ cô khóc nhiều sẽ ảnh hưởng đến thai nhi, liền bế cô lên, rời khỏi trại giam.
"Ông Lục, chúng tôi có thể được thả ra chưa?" Ba cô vẫn đứng phía sau lặp lại câu hỏi để xác nhận.
Lục Ngự Thần quay sang nói với cảnh sát trại giam: "Thả họ đi."
"Vâng, ông Lục."
Lục Ngự Thần bế Giản An An rời khỏi trại giam, đưa cô trở về nhà.
"Bảo bối, ngoan nào, đừng khóc nữa. Em khóc làm lòng anh đau quá." Lục Ngự Thần vừa nói vừa cởi đồ cho Giản An An trong phòng ngủ, môi khẽ cong lên: "Một lát nữa mới là lúc em khóc thật đấy."
Giản An An ôm bụng ngồi yên, mặc cho Lục Ngự Thần chiếm lấy mình.
"Hu hu hu... mấy người đều là kẻ xấu! Tất cả đều là người xấu!" Cô thở hổn hển mắng, suýt nữa bị nước miếng sặc đến nghẹn.
"Đúng, đều là người xấu cả." Lục Ngự Thần trầm giọng nói, bàn tay siết lấy cổ tay Giản An An, để lại dấu vết hằn đỏ trên làn da mịn màng của cô.
...
Rất nhanh, ngày sinh cũng đến. Giản An An được đẩy vào phòng sinh, Lục Ngự Thần mặc đồ kháng khuẩn đi cùng bên cạnh.
"Em sợ..."
"Đừng sợ, bảo bối, anh ở bên em đây."
Quá trình sinh nở rất đau đớn, y tá và bác sĩ bên cạnh không ngừng cổ vũ tinh thần cho cô.
Nhưng rồi cũng nhanh chóng kết thúc.
"Chúc mừng ông Lục, là một cậu quý tử." Y tá bế đứa bé đưa cho Lục Ngự Thần xem.
"Là con trai?" Lục Ngự Thần nhận lấy, vẫn có phần không dám tin.
Anh muốn có một cô con gái, muốn một tiểu An An giống y như Giản An An, vậy mà lại là con trai.
Để rồi sau này mà xem, thằng nhóc này lớn lên chắc chắn sẽ tranh giành An An với anh.
"Thôi được rồi, đứa thứ hai nhất định phải là con gái. Nếu vẫn không phải, thì tiếp tục sinh, cho đến khi nào có con gái thì thôi." Lục Ngự Thần nói bằng giọng vô cảm.
Giản An An nằm trên giường bệnh, vẫn đang thiếp đi. Bên cạnh là chiếc nôi dành cho em bé.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)