Nhưng như thế vẫn chưa đủ để hả giận.
"Chồng là đồ xấu xa..."
Lúc này Lục Ngự Thần quay trở lại phòng ngủ, anh cầm bát thuốc an thai bước tới bên giường, phớt lờ mớ hỗn độn dưới sàn.
"Sao em lại không chịu nghe lời như vậy." Anh nén giận nói.
Thấy anh đến gần, Giản An An lập tức dịch người ra phía bên kia giường.
"An An, không được khóc nữa, ngoan nào, qua đây uống thuốc đi." Lục Ngự Thần vẫn giữ vẻ dịu dàng để dỗ dành.
Giản An An tháo chiếc kẹp tóc trên đầu, ném về phía Lục Ngự Thần, trúng ngay mặt anh, miệng lẩm bẩm: "Không, không uống."
Thấy cô như vậy, Lục Ngự Thần cũng không tức giận.
Anh nhặt kẹp tóc lên, vừa nghịch vừa hỏi: "An An, có muốn gặp ba mẹ không?"
Lời này vừa dứt, Giản An An lập tức ngẩng đầu, ngạc nhiên gật mạnh: "Muốn! An An muốn!"
"Qua đây uống thuốc đi, anh sẽ đưa em đi gặp họ, được không?" Lục Ngự Thần lại dùng chiêu quen thuộc để dụ dỗ.
Giản An An dịch người tới gần, nhận lấy bát thuốc trong tay Lục Ngự Thần, ngoan ngoãn uống hết: "Đắng quá..."
Nghe vậy, Lục Ngự Thần lấy ra một viên kẹo: "Uống xong thì ăn một viên kẹo là hết đắng ngay." Vừa nói vừa bóc vỏ kẹo.
Giản An An uống xong thuốc, ăn viên kẹo trái cây.
Vị ngọt lan tỏa trong miệng, đồng thời cô cũng cảm thấy đầu óc càng lúc càng choáng váng, dần dần nhắm mắt lại, ngã xuống giường.
Lục Ngự Thần đứng dậy đắp chăn cho cô, chỉnh lại tư thế nằm cho cô.
Thì ra viên kẹo đó có thành phần an thần.
Anh nhìn cô gái đang ngủ say, nhíu mày.
Giản An An tuy ngây thơ, nhưng dù sao cũng bị lừa một lần, sau này chắc chắn sẽ cảnh giác hơn. Lâu dài như vậy, cũng không phải là cách.
Sự kiên nhẫn của Lục Ngự Thần cũng có giới hạn, anh cũng sợ bản thân sẽ làm ra chuyện gì vượt quá giới hạn vì quá tức giận.
Tính khí của Lục Ngự Thần nổi tiếng là tệ, nhưng gặp cô nhóc ngốc nghếch này lại chỉ đành nhẫn nhịn, dỗ dành cô.
"Em không cần! Em muốn về nhà! Em muốn tìm ba mẹ em!" Giản An An lớn tiếng khóc la.
Lục Ngự Thần ôm trán thở dài, lấy áo khoác mặc vào cho cô, nói: "Lát nữa đến nơi rồi thì không được khóc không được làm loạn, xem xong là phải về, về rồi cũng không được khóc nháo nữa, biết chưa?"
Anh rốt cuộc vẫn bị ép buộc mà đồng ý.
Nghe thấy anh đồng ý, Giản An An lập tức nín khóc, cắn môi dưới, gật đầu.
Lục Ngự Thần bế cô xuống giường, giúp cô mang giày xong liền đưa cô ra ngoài.
Giản An An ngồi trong xe, nhìn ra con đường bên ngoài, đột nhiên chỉ về một nhánh rẽ, nói: "Đường kia là về nhà em."
Nhưng Lục Ngự Thần lại lái xe rẽ sang hướng khác.
"Bảo bối, sắp đến rồi."
Nửa tiếng sau, xe dừng lại trước cổng trại giam.
Anh xuống xe, mở cửa ghế phụ rồi dắt Giản An An xuống.
Cảnh sát trại giam đã chờ sẵn từ lâu.
"Chồng ơi, đây là đâu vậy?" Giản An An nhìn xung quanh, sợ hãi hỏi.
"Bảo bối, ba mẹ em đang ở trong căn phòng nhỏ kia, mau qua xem đi." Lục Ngự Thần vòng tay ôm eo cô, trầm giọng nói.
Giản An An nhìn theo hướng anh chỉ, lập tức nghe thấy tiếng khóc khe khẽ phát ra từ khu nhà giam phía trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)