Mà cậu con trai Giang Tư Trừng của bà, thế mà lại kế thừa hoàn hảo nhan sắc của bà, thậm chí còn pha thêm vài phần anh khí.
Trông giống Thu Lam thì chẳng có gì đáng kinh ngạc, dẫu sao con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Nhưng điều khiến Dụ Vãn Linh cảm thấy hoàn toàn bị lật đổ lại chính là hình tượng và hành vi cử chỉ của cậu. Chịu ảnh hưởng từ bài báo "đứa trẻ có vấn đề" năm xưa, Dụ Vãn Linh luôn mang một định kiến thâm căn cố đế. Cô đinh ninh rằng "đứa trẻ có vấn đề" lớn lên sẽ trở thành một gã công tử bột, một thiếu niên bất hảo. Cô từng gặp rất nhiều thành phần bất hảo, không thích nhuộm tóc thì cũng đam mê xăm trổ, sở thích là cưỡi mô tô ra vẻ ngầu lòi, quần áo không chịu mặc tử tế, cứ thích mặc kiểu nửa kín nửa hở, phô ra dáng vẻ lưu manh tồi tệ.
Giang Tư Trừng đã sắp bước ra khỏi cổng nhà ăn, Dụ Vãn Linh lúc này mới muộn màng sực nhớ ra phải chạy tới chặn cậu lại. Cô ba chân bốn cẳng vứt vội khay cơm, quay đầu lại thì đã chẳng thấy bóng dáng Giang Tư Trừng đâu nữa. Giờ này lại đúng lúc cao điểm dùng bữa, lối đi trong nhà ăn người đông như trẩy hội. Cô chỉ đành lách qua khe hở giữa dòng người, cắm cúi đuổi theo hướng Giang Tư Trừng vừa rời đi.
Đại hội động viên chuẩn bị cho kỳ thi Đại học được tổ chức ở hội trường, muốn đến hội trường phải băng qua sân vận động. Giang Tư Trừng người cao chân dài, loáng cái đã đi đến giữa sân.
Dụ Vãn Linh chạy chậm đuổi theo, lao đến trước mặt cậu, khẽ thở dốc hỏi: "Chào cậu, chúng ta có thể làm quen với nhau không?"
Giang Tư Trừng ngay cả nhìn cũng chẳng buồn nhìn cô, cứ thế đi thẳng về phía trước.
Sân vận động lúc này ồn ào náo nhiệt. Dụ Vãn Linh tưởng cậu chưa nghe rõ nên đuổi theo lần nữa. Nhằm khiến cậu phải dừng bước, cô buộc lòng phải thốt ra vài câu giật gân hơn để lôi kéo sự chú ý của cậu.
"Trước đây... Tôi từng đọc bài báo viết về cậu trên tạp chí! Tôi... Tôi vẫn luôn rất hâm mộ cậu!"
Thế nhưng Giang Tư Trừng vẫn tiếp tục bơ đẹp cô, lướt qua cô như người dưng. Dụ Vãn Linh đành trân trân nhìn bóng lưng cậu rời đi, hai má đỏ bừng đứng chết trân tại chỗ.
Vào đến hội trường, mọi người đều ngồi vào khu vực đã được phân chia theo lớp. Dụ Vãn Linh còn chưa kịp ấm chỗ, đã có vài bạn học tọc mạch chạy tới cười cợt cô: "Cậu bạo thật đấy, dám ra mặt chặn đường Giang Tư Trừng luôn?"
Câu nói này khiến các bạn học xung quanh đều ném ánh mắt dò xét về phía cô. Dụ Vãn Linh vốn không thích bị cả đám người xúm vào nhòm ngó. Dưới ánh mắt chòng chọc của bao người, cô gượng gạo đẩy lại gọng kính, cất giọng lí nhí: "Chỉ là bắt chuyện vài câu thôi mà, sao lại gọi là 'bạo' vậy?"
Vài người đứng cạnh lập tức bật ra những tràng cười khúc khích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)