Khi nhận ra bản thân ngày càng tiến sát lại gần cậu, cô mới lờ mờ nhận ra có gì đó sai sai: Mọi người hình như đang cố tình đẩy cô về phía Giang Tư Trừng.
Thế nhưng đợi đến khi cô nhận ra sự bất thường thì đã quá muộn. Ai đó từ đằng sau hung hăng giáng cho cô một cú đẩy mạnh bạo. Cô lảo đảo lùi lại mấy bước rồi nhào thẳng vào lòng Giang Tư Trừng. Xương lông mày đập mạnh vào xương quai xanh của cậu khiến cô đau đến mức hít một ngụm khí lạnh.
Cặp kính trên sống mũi va đập đến xộc xệch, Dụ Vãn Linh cảm giác cảnh vật trước mắt nửa mờ nửa tỏ. Cô vừa định đưa tay chỉnh lại kính thì đã bị Giang Tư Trừng dùng cùi chỏ huých văng ra đầy ghét bỏ. Khoảng cách giữa hai người nháy mắt bị nới rộng.
Đám người xung quanh đều sôi nổi dừng bước, đứng dạt sang một bên để xem kịch vui.
Giang Tư Trừng lơ đãng phủi lại quần áo, cẩn thận đảm bảo trên áo không lưu lại bất cứ nếp nhăn nào mới chậm rãi mở miệng hỏi: "Ai đẩy?"
Cuộc sống học tập vốn tẻ nhạt vô vị, chỉ cần một chút tin đồn thất thiệt ngoài lề học tập cũng đủ thổi bùng ngọn lửa đam mê hóng hớt của đám học trò. Mọi người đều mang tâm lý xem kịch không sợ lớn chuyện, tích cực bóc phốt. Ai nấy đều đồng loạt dạt sang một bên, phơi bày "kẻ giấu mặt" đằng sau ra trước bàn dân thiên hạ. Đó là một nam sinh, Dụ Vãn Linh không hề quen biết cậu ta.
Trên mặt Giang Tư Trừng chẳng bộc lộ cảm xúc gì, cũng không thèm cất lời, chỉ lẳng lặng đứng đó.
Nhìn bề ngoài, dường như cậu không hề tính toán chi li, nhưng trong thâm tâm ai nấy đều tự hiểu rõ, chỉ cần cậu chưa rời đi thì đồng nghĩa với việc chuyện này chưa kết thúc.
Nam sinh đẩy người nhận ra tình hình có vẻ không ổn, sắc mặt bỗng chốc tái nhợt. Cậu ta lắp bắp tạ lỗi: "Xin lỗi... Tôi không cố ý..."
Giang Tư Trừng nắm ưu thế về chiều cao. Lúc cậu nhìn người khác luôn mang đến cảm giác áp bức cực kỳ mãnh liệt, toát ra một thứ khí chất không giận tự uy. Cậu chỉ liếc nam sinh kia một cái cũng đủ dọa cậu ta sợ đến mức không dám thở mạnh.
"Xin lỗi thì nhạt nhẽo lắm, làm chút gì đó tỏ lòng thành đi."
Nghe thấy lời này của Giang Tư Trừng, vẻ mặt nam sinh kia lại càng thêm nặng nề. Cậu ta căng thẳng tự mình suy đoán ý tứ của cậu một lúc, sau đó mới dè dặt hỏi: "Hay là... tìm người đẩy cô ta đâm lại tôi, coi như ân oán trả đủ, được không?"
"Tùy cậu." Giọng điệu của Giang Tư Trừng lạnh tanh, trả lời một cách mập mờ nước đôi, không công khai đồng ý cũng chẳng từ chối. Nam sinh kia liền mặc định cậu đã ngầm ưng thuận, thần sắc trên mặt tức khắc nhẹ nhõm hơn hẳn. Cậu ta cảm thấy có thể giải quyết êm thấm mọi chuyện một cách dễ dàng như thế cũng tốt, thế là vội vã tóm lấy một nam sinh bất kỳ, sai bảo: "Cậu ra tay đẩy cô ta đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)