Điều này khiến Dụ Vãn Linh khá bất ngờ. Cô không ngờ cậu lại đọc loại sách này.
Nữ sinh gây sự kia chạy chưa được bao xa lại vòng về tìm Giang Tư Trừng, bởi vì Giang Tư Trừng đã nhờ người bắn tiếng cho cô ả: Gọi cô ả quay lại tìm cậu.
Cô ả tưởng Giang Tư Trừng gọi mình về để hỏi tội, vừa bước tới trước mặt cậu đã vội vã nhận lỗi. Cô ả dùng giọng điệu cực kỳ khẩn khoản để xin lỗi cậu: "Xin lỗi cậu! Lúc đó cậu ta cứ kéo tay bắt tôi phải xin lỗi cho bằng được, tôi mới mượn danh cậu để dọa cậu ta..." Vừa nói, cô ả vừa rón rén quan sát sắc mặt cậu, thấy sắc mặt cậu không có gì bất thường, gan cô ả mới dần lớn hơn, nhịn không được bèn hỏi cậu: "Câu nói đó đâu phải cậu nói... Hơn nữa cậu cũng chẳng dính líu gì vào chuyện này... Sao cậu lại nhận bừa làm gì?"
Cô ả thực sự không nén nổi tò mò trong lòng. Giang Tư Trừng và Dụ Vãn Linh có quen biết thân thiết gì đâu, cớ sao cậu lại phải ôm rơm rặm bụng hốt cái nồi từ trên trời rơi xuống này chứ?
Nữ sinh mở to mắt nhìn cậu đầy khó tin, vặc lại: "Dựa vào đâu? Đâu phải mình tôi viết, mắc mớ gì tôi phải đi công khai xin lỗi? Tôi cóc làm!"
Giang Tư Trừng cười khẩy: "Bọn cậu làm ba cái trò ruồi bu này, lúc làm đứa nào đứa nấy thích ra vẻ anh hùng, đến lúc phải nhận lỗi thì chẳng đứa nào chịu ló mặt ra. Dù sao thì ngày mai tôi cũng phải nhìn thấy thư xin lỗi trên bảng thông báo ở tầng một. Nếu cậu không phục thì kéo thêm vài đứa nữa cùng viết."
Nữ sinh tức đến mức sôi máu bốc khói, bặm môi hậm hực ôm cục tức trong bụng.
Giang Tư Trừng cực ghét tốn nước bọt với người khác, dặn dò xong việc là lập tức quay gót bước đi. Lúc rời đi, điện thoại trong túi khẽ rung lên một cái. Cậu bước tới một góc vắng vẻ để kiểm tra điện thoại.
Là Thu Lam gửi tin nhắn cho cậu.
Bà trả lời tin nhắn trước đó của cậu, hỏi: "Con định thưa chuyện gì?"
Dòng tin nhắn đang gõ dở vẫn còn lưu lại —— "Đổi dì Dụ đi mẹ, đừng cho mẹ con bà ta ở nhà mình nữa, mục đích họ đến nhà mình là...". Cậu xóa sạch từng chữ một của câu chưa gõ xong này, trực tiếp ghi âm gửi qua một đoạn tin nhắn thoại: "Tối nay mẹ bảo dì Dụ đừng chuẩn bị trái cây cho con nhé, con không muốn ăn."
Thu Lam trả lời ngay tắp lự, nhắn chữ "Được", ba giây sau lại gửi thêm một tin nhắn: Cuối tuần này mẹ có lịch quay quảng cáo, mẹ sẽ bảo dì Dụ giám sát con uống thuốc. Không được qua mặt dì ấy, đừng có lén lút đổ thuốc đi đấy.
Giang Tư Trừng lại trả lời bằng một chữ "Được".
Công việc tình nguyện viên thư viện rốt cuộc cũng kết thúc, mọi mảnh giấy trong sách đều do chính tay Dụ Vãn Linh dọn dẹp. Cuối cùng cô không còn phải nhìn thấy tờ giấy chửi rủa nào bôi nhọ mình nữa. Trước khi rời đi, cô chăm chút lại mấy chậu trầu bà trên bàn, kiểm tra vệ sinh thư viện lần cuối, đảm bảo mọi phần việc cuối cùng đã hoàn tất mới rời đi.
Lúc tan học, học sinh từ tòa nhà giảng dạy ùa ra như ong vỡ tổ. Dòng người tắc nghẽn nườm nượp trước bảng thông báo tầng một, vô số người xúm đen xúm đỏ trước bảng bàn tán xôn xao.
Dụ Vãn Linh không thích bon chen hóng hớt, cứ mải miết luồn lách qua các kẽ hở giữa dòng người mong sao mau chóng thoát ra. Cô cắm cúi tìm đường, bỗng nghe thấy giữa những tiếng xì xào ầm ĩ, có tiếng ai đó đang gọi to tên mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

