Thực ra cô không sợ tối, hồi nhỏ sống ở quê, buổi đêm cô vẫn dám mò mẫm ra ngoài đi vệ sinh. Theo lý mà nói, ở đây an toàn hơn quê gấp trăm lần, nhưng chẳng hiểu sao cứ mang lại cho cô cảm giác âm u lạnh lẽo. Đặc biệt là chiếc đồng hồ quả lắc kiểu cũ treo trên tường, quả lắc đong đưa qua lại, phát ra những tiếng "tích tắc" vừa vang dội vừa nặng nề. Mặt đồng hồ trắng toát hệt như một nhãn cầu khổng lồ đang câm lặng rình rập trong bóng tối, khiến một kẻ đang có tật giật mình như Dụ Vãn Linh không khỏi sởn gai ốc.
Cô thực sự cảm thấy ở đây còn chẳng thoải mái bằng ở quê. Nhớ lại những đêm hè ở quê, đâu đâu cũng râm ran tiếng côn trùng kêu, tuy hơi ồn ào nhưng so với âm thanh phát ra từ món đồ cổ này thì nghe êm tai hơn nhiều. Âm thanh của món đồ cổ này căn bản chẳng dính dáng chút nào đến hai chữ "êm tai", dùng từ "kinh dị" để miêu tả thì chính xác hơn.
Mải mê suy nghĩ vẩn vơ, bất tri bất giác cô đã bước đến trước cửa phòng Giang Tư Trừng.
Cô gập đốt ngón tay, gõ nhẹ vào cửa.
Không có ai thưa.
Cô lại gõ thêm vài tiếng, còn khẽ gọi tên Giang Tư Trừng, nhưng vẫn bặt vô âm tín.
Chắc là ngủ rồi... Dụ Vãn Linh thầm đoán trong lòng. Cô lại khẽ thở phào nhẹ nhõm, bụng bảo dạ cậu không mở cửa khéo lại tốt hơn, đỡ phải rơi vào tình cảnh khó xử.
Cảm xúc thả lỏng đột ngột, bước chân rời đi cũng bất giác trở nên nhẹ nhàng hoạt bát hơn hẳn. Cô rảo bước xuống lầu, lúc đi đến khúc cua trên tầng hai, cô bị một bóng đen cạnh rèm cửa sổ dọa cho giật thót tim, suýt chút nữa thì nhũn chân bước hụt.
Cô còn chưa kịp nhìn rõ bóng đen này là ai, một luồng ánh sáng chói lòa đã chiếu thẳng vào mặt. Cường độ ánh sáng quá mạnh khiến mắt cô đau nhức, cô vội vàng đưa tay lên che chắn theo bản năng.
"Cậu đến tìm tôi làm gì?" Là giọng của Giang Tư Trừng.
Dụ Vãn Linh cũng khá bất ngờ, không ngờ nửa đêm nửa hôm cậu không đi ngủ mà lại ngồi một mình ở cái xó tối tăm dọa người này.
"Tôi thấy tối nay cậu chưa ăn gì nên nấu chút sủi cảo cho cậu."
Đón lấy ánh sáng chói chang, cô nheo mắt lại, cuối cùng cũng nhìn rõ luồng ánh sáng trắng đó phát ra từ đâu, hóa ra là một chiếc đèn pin siêu nhỏ.
Giang Tư Trừng liếc nhìn sủi cảo trong bát, yêu cầu cô: "Cậu ăn đi."
"Chẳng lẽ cậu nghĩ tôi sẽ hạ độc cậu sao?" Dụ Vãn Linh biết cậu không tin tưởng mình, cô lập tức gắp một miếng ăn ngay trước mặt cậu.
Nhưng chỉ ăn một miếng thì chẳng thể thuyết phục được cậu. Giang Tư Trừng bắt cô phải ăn hết sạch sành sanh bát sủi cảo này.
Trước khi đến đây, Dụ Vãn Linh đã ních trọn một bát cháo rồi, sức đâu mà ăn thêm sủi cảo nữa? Trong lòng cô vạn phần không cam nguyện, thẳng thừng từ chối yêu cầu của cậu.
"Tôi vừa ăn một bát cháo rồi, bây giờ không ăn nổi nữa... Dù sao thì bát sủi cảo này thực sự không có vấn đề gì đâu, thật đấy!"
"Sao tôi biết lời cậu nói là thật hay giả?"
Giang Tư Trừng ngồi trên cầu thang, một tay ôm đầu gối, một tay chống cằm. Dụ Vãn Linh nhìn cậu ngược sáng, sự tương phản giữa sáng và tối quá gay gắt làm mắt cô hoa lên, hoàn toàn không nhìn rõ biểu cảm của cậu.
Cô cảm thấy hơi cạn lời, cái người này sao mà đa nghi thế cơ chứ? Xã hội hiện đại thời nay, một người bình thường như cô biết tìm thuốc độc ở đâu ra?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
