Mãi một lúc lâu sau, Giang Tư Trừng mới thẳng lưng lên, ngồi ngay ngắn lại vào ghế. Cậu vừa yên vị đã nhanh chóng điều chỉnh lại tư thế, sống lưng vươn thẳng tắp y hệt ngày thường. Cậu lấy tờ giấy ăn trên bàn, tỉ mỉ lau sạch vết bẩn vương trên miệng.
Dụ Vãn Linh dùng khóe mắt len lén nhìn cậu. Cô quan sát rất rõ, tuy động tác của cậu ung dung chừng mực, nhưng những ngón tay run rẩy và đường gân xanh nổi hằn trên cổ đã bán đứng cậu —— cậu tuyệt nhiên không hề thong dong điềm tĩnh như vẻ bề ngoài.
Lau dọn sạch sẽ xong, cậu lại chỉnh đốn quần áo, cẩn thận xác nhận từ đầu đến chân đều đã vuốt phẳng phiu, sạch sẽ đâu vào đấy mới dừng tay.
Cậu lại khôi phục dáng vẻ ung dung của một vị thiếu gia cao quý, tựa hồ như chuyện vừa nãy chưa từng xảy ra.
"Kỳ thi lần này của con, mẹ không hài lòng cho lắm."
Thu Lam đã nói ra lý do thực sự đằng sau việc ép cậu ăn trứng hấp.
Giang Tư Trừng rủ nửa mí mắt, ngoan ngoãn trả lời: "Con biết ạ, vì tổng điểm chỉ cao hơn người đứng thứ hai khối đúng hai điểm."
"Con biết yêu cầu của mẹ đối với con là gì mà, con bắt buộc phải làm mọi thứ giỏi hơn người khác. Chỉ giành hạng nhất thôi chưa đủ, con còn phải khiến người đứng thứ hai mãi mãi không thể đuổi kịp con! Lúc nào con cũng dễ dàng lấy được hạng nhất, có phải con bắt đầu đắc ý đến mức quên cả trời đất rồi không?"
Giang Tư Trừng rũ mắt cúi đầu xin lỗi, cam đoan lần sau mình sẽ thi tốt hơn.
Đêm đến, cửa phòng Dụ Vãn Linh vang lên tiếng gõ.
Cô biết mẹ đến tìm mình nên vội vàng chạy ra mở cửa. Nào ngờ bà Dụ Hương Tú lại bưng một cái khay đựng hai chiếc bát tròn bước vào. Dụ Vãn Linh tưởng cả hai bát đều là đồ ăn đêm của mình, cô hí hửng vươn tay định nhấc nắp bát lên xem thử là món gì.
Bà Dụ Hương Tú để mặc cô xem, đồng thời giải thích: "Mẹ thấy tối nay con chẳng ăn được bao nhiêu nên đã hầm cháo bát bảo cho con đây, con mau ăn đi. Bát còn lại là sủi cảo, Giang Tư Trừng thích ăn sủi cảo, lát nữa con mang qua cho cậu ấy."
Dụ Vãn Linh hiểu rõ dụng ý của mẹ, bà đang tạo cơ hội để cô tiếp cận Giang Tư Trừng.
Thực tình cô không hề muốn chủ động tiếp cận Giang Tư Trừng. Vốn dĩ cô đã chẳng rành bề giao tiếp, xui xẻo thay Giang Tư Trừng lại là kẻ cực kỳ khó gần. Nghĩ đến chuyện lát nữa phải lén lút đi tìm cậu, hệt như một đặc vụ ngầm... cô lập tức cảm thấy bát cháo bát bảo đưa đến miệng trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Sợ sủi cảo bị nguội, cô vội vã và lùa bát cháo của mình. Lấp đầy bụng xong, cô lập tức ra khỏi phòng. Bà Dụ Hương Tú đi cùng cô lên tầng ba, sau đó chỉ cho cô vị trí phòng của Giang Tư Trừng, dặn dò cô đừng nói quá nhiều với cậu rồi để cô tự đi qua đó.
Dụ Vãn Linh sợ làm ồn đến người khác nên đi cực kỳ khẽ khàng và chậm chạp. Tầng ba không bật đèn, cả người Dụ Vãn Linh chìm lỉm trong bóng tối, trong lòng có chút rờn rợn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
