Thẩm Ngự nhướng mày.
Y lăn lộn ở Tam Giác Vàng bao nhiêu năm qua, đã thấy quá nhiều người quỳ dưới chân mình.
Có kẻ khóc lóc thảm thiết, có kẻ sợ đến mức vãi cả ra quần, cũng có kẻ cố tỏ ra bình tĩnh.
Nhưng chưa từng có ai, sẽ vào thời điểm như thế này, lại coi đôi ủng bẩn của y như một tác phẩm nghệ thuật mà lau chùi cả.
Hạ Chi Dao cuối cùng cũng xử lý xong vết bẩn cuối cùng.
Mồ hôi lạnh tức khắc thấm đẫm lưng áo.
Cô cứng đờ người.
Thẩm Ngự đột nhiên duỗi chân ra, dùng mũi ủng nâng cằm cô lên.
Một lực đạo cực lớn truyền đến, Hạ Chi Dao buộc phải ngẩng đầu.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như sứ không chút che giấu hiện ra dưới ánh đèn.
Cô gái này quả thực không phải kiểu nhan sắc sắc sảo khiến người ta vừa nhìn đã thấy chấn động, nhưng ngũ quan của cô lại vô cùng hài hòa.
Làn da vì sợ hãi mà trở nên tái nhợt, gần như trong suốt, nhưng chính điều đó lại khiến cô toát lên một vẻ tinh tế, mong manh như dễ vỡ.
Đặc biệt là đôi mắt kia, trong veo đến quá mức không chứa một chút dung tục hay toan tính nào. Đôi con ngươi phản chiếu rõ gương mặt góc cạnh như đao khắc của Thẩm Ngự.
Có thể thấy cô đang rất sợ, hàng mi run rẩy dữ dội, khiến cô càng thêm vẻ ngoan ngoãn, đáng yêu. Giống như một con thỏ nhỏ vừa mới cai sữa, tuy đang run cầm cập nhưng vẫn cố gắng dựng thẳng lỗ tai để nghe ngóng động tĩnh.
"Có học qua à?"
Học qua cách lau giày?
Thủ pháp lại còn khá chuyên nghiệp nữa.
Giọng nói trầm thấp, đầy từ tính của Thẩm Ngự vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.
Hạ Chi Dao ngẩn người, đại não đình trệ mất một giây mới phản ứng được hắn đang hỏi gì.
"Học… học qua một chút." Cô run rẩy, trả lời theo bản năng: "Môn tự chọn… Phục chế cổ vật."
Phục chế cổ vật.
Dùng thủ pháp phục chế cổ vật để lau giày.
Khóe môi Thẩm Ngự khẽ nhếch lên một chút.
Đúng là một nhân tài.
"Lần trước ở sân thượng..." Thẩm Ngự tiếp tục nói, mũi giày của y vẫn không dời đi mà tì vào cằm cô, thậm chí còn hơi dùng lực. Cảm giác nắm giữ sinh tử của kẻ khác khiến y cảm thấy rất hưởng thụ.
"Cô nhìn tấm bản đồ đó, đã thấy được những gì?"
Sếp Ba đứng bên cạnh nghe mà mù mờ.
Bản đồ?
Cái bản đồ rách nát treo ở đó mấy năm rồi, chẳng phải chỉ là một tờ giấy thôi sao?
Hạ Chi Dao bị ép phải ngửa đầu, cổ đau nhức nhưng cô không dám cử động.
Đây cũng là một bài kiểm tra sao?
Nếu không trả lời được, liệu có phải là sẽ chết không?
Bản năng sinh tồn khiến não bộ cô vận hành hết tốc lực.
"Đó là… bản đồ vùng Bengal và các khu vực lân cận, do chuyên viên đo đạc James Rennell của Công ty Đông Ấn nước Anh vẽ năm 1786."
Hạ Chi Dao lắp bắp, nhưng tốc độ nói lại rất nhanh, giống như đang đọc thuộc lòng.
"Bản đồ dùng mực sắt, vẽ trên giấy da cừu. Thời điểm đó… thời điểm đó nước Anh đang mở rộng tuyến đường thương mại nha phiến sang Đông Nam Á, những đường đứt nét màu đỏ trên bản đồ… chính là… chính là tuyến đường vận chuyển nha phiến."
Nói xong một hơi, mặt Hạ Chi Dao đỏ bừng vì nín thở, cô kinh hoàng nhìn Thẩm Ngự.
Ngay cả trong hoàn cảnh này, khi nhắc đến kiến thức chuyên môn, ánh sáng trong mắt cô vẫn lóe lên trong chốc lát.
Đó là sự kính trọng thuần túy đối với tri thức, ngay cả khi đang ở địa ngục, ngay cả khi đang đối mặt với ác quỷ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


