Thẩm Ngự tùy ý duỗi chân trái ra phía trước một chút. Động tác này rất ngạo mạn, giống như là đang ban phát một khúc xương cho con chó hoang bên đường vậy.
Hạ Chi Dao không dám chậm trễ.
Cô run rẩy đưa tay ra, áp sát vào đôi ủng. Ở khoảng cách gần, đôi ủng trông rất lớn, còn có thể ngửi thấy mùi đất và thuốc súng ở trên đó nữa.
Lần lau đầu tiên, tay cô quá run rẩy, không những không lau sạch được bùn đất mà còn tạo ra một vệt bẩn đục ngầu trên mặt da đen bóng.
Tim Hạ Chi Dao như muốn ngừng đập.
Xong rồi.
Khoảnh khắc ấy, cô thậm chí cảm thấy đầu mình như đã lìa khỏi cổ.
Cô theo bản năng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông đang liếc xuống.
Không có bất kỳ cảm xúc nào.
Chỉ có sự thờ ơ, xen lẫn một chút phiền chán.
Hạ Chi Dao sợ đến hồn xiêu phách lạc, vội vàng cúi đầu, cầm giẻ lau liều mạng cứu vãn tình hình.
Không thể chết được.
Không thể bị đem đi cho chó ăn được.
Sau cơn sợ hãi tột độ, não bộ cô bỗng rơi vào một trạng thái hưng phấn kỳ lạ.
Hạ Chi Dao nhìn chằm chằm vào vết bùn đất trên ủng kia, cảm thấy lý trí đã quay trở lại rồi.
Đây là đất đỏ, độ dính cao, bám rất chắc. Nếu lau bừa bãi sẽ chỉ làm vết bẩn loang rộng, làm hỏng vân da.
Giống như...
Cái gọi là "bệnh nghề nghiệp", đôi khi thật sự không phân biệt hoàn cảnh.
Tay Hạ Chi Dao đột nhiên không run nữa.
Ánh mắt cô đã thay đổi.
Cô không còn run rẩy sợ hãi, mà hóa thân thành một chuyên gia phục chế cổ vật đang ngồi trước bàn làm việc.
Cô bình tĩnh gấp miếng giẻ thành một khối vuông nhỏ, dùng những góc cạnh sạch sẽ, men theo vân da của đôi ủng, tỉ mỉ từng chút một bóc tách lớp bùn đỏ kia.
Động tác cực kỳ nhẹ nhàng nhưng lại rất có bài bản.
Đầu tiên dùng đầu ngón tay ấn nhẹ qua lớp giẻ để thấm hút nước, sau đó xoay theo chiều kim đồng hồ để lấy đi bùn cát.
Ngay cả một cọng cỏ khô kẹt trong khe hở đế giày, cô cũng cẩn thận dùng móng tay khều ra, sợ làm xước lớp da đắt tiền.
Tập trung.
Cực kỳ tập trung.
Xung quanh sếp Ba, những tên thủ vệ cầm súng, thậm chí cả tên ma đầu giết người không ghê tay ngồi ngay trên đầu cô nữa, vào một khắc này, tất cả bọn họ đều biến mất khỏi thế giới của cô.
Trong mắt cô chỉ còn đôi ủng này, và vết bùn bên trên nó mà thôi.
Nhất định phải làm cho sạch.
Đây là nhiệm vụ hiện tại của cô.
Đã là nhiệm vụ thì nhất định phải hoàn thành tốt nhất.
Thẩm Ngự vốn đã dời mắt đi, đang định nghe Ba Tái báo cáo về tình hình mỏ mới, nhưng rồi y lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Cảm giác ở dưới chân đã thay đổi.
Không còn là kiểu chà xát loạn xạ vì sợ hãi, mà trở thành một sự làm sạch cực kỳ kiên nhẫn, thậm chí có thể gọi là chuyên nghiệp.
Vật nhỏ đang quỳ dưới đất này cúi gập đầu, để lộ chiếc cổ trắng ngần thanh mảnh, vài lọn tóc mai rủ xuống bên tai.
Cô lau cực kỳ nghiêm túc, nghiêm túc đến mức thái quá. Đôi bàn tay vốn dĩ phải run rẩy vì sợ hãi, lúc này lại ổn định đến đáng sợ.
Thậm chí khi xử lý một vết bẩn cứng đầu ở gót giày, cô còn khẽ nhíu mày, lộ ra vẻ nghiêm nghị chỉ có ở những người làm nghiên cứu học thuật.
Thú vị đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
