Diệp Noãn lập tức tự hào ưỡn ngực.
Cô thích nhất là nghe câu này.
Nhân cơ hội ấy, Diệp Noãn liền nói: “Cô, lát nữa ăn trưa xong cô bảo Chấn Cương dẫn đường, đi cùng cháu lên núi một chuyến nhé. Cháu muốn tìm thử xem có đào được ít dược liệu quý nào không. Người trong quân đội không biết lúc nào làm nhiệm vụ lại bị thương, cháu cũng muốn chuẩn bị sẵn nhiều hơn một chút.”
Diệp Hà Hoa vui vẻ đồng ý, sau đó chợt nhớ tới một chuyện.
“Đúng rồi, trong thôn có một người chú họ bên nhà họ Diệp chúng ta. Theo vai vế thì cháu phải gọi ông ấy là ông Lục. Ông ấy là người nối nghề Đông y gia truyền, trong nhà quanh năm đều phơi thảo dược. Lát nữa cháu có thể sang đó xem thử, biết đâu đổi được ít dược liệu.”
Mắt Diệp Noãn lập tức sáng lên.
Buổi trưa, Lưu Nhị Ngưu uống liền hai chén rượu trắng, cuối cùng cũng mượn men rượu thả lỏng được một chút.
Cố Hàn Xuyên uống không nhiều, nhưng ánh mắt cũng đã hơi chếnh choáng.
Diệp Hà Hoa thu dọn một chỗ nghỉ, trải giường cho hắn. Diệp Noãn nhân lúc đó đi bộ sang nhà ông Lục trước, định xem ở đó có dược liệu gì tốt mà mình dùng được hay không.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


