Tống Thiệu Phong vừa vén rèm bước vào, nghe vậy liền nói thêm: “Nhà họ sống dưới quê, lương thực tự trồng được thì còn đỡ, nhưng những đồ dùng sinh hoạt khác thường thiếu thốn. Cháu xem có xoay xở mua được ít vải mang theo không.”
“Cháu biết rồi, dượng.”
Cố Hàn Xuyên nghĩ lại, cảm thấy lời dượng rất có lý.
Người ta thiếu thứ gì thì mình mang thứ ấy tới, như vậy mới thể hiện được thành ý, hơn nữa đối phương cũng đỡ ngại ngùng mà từ chối.
Bên này, Diệp Noãn khẽ động ý niệm, lấy từ trong Không gian ra một ít lương thực.
Nơi họ sắp tới đất đai khô cằn, không trồng được lúa nước, gạo tẻ là thứ hiếm có. Vì vậy cô đặc biệt lấy ra hai mươi cân gạo và hai mươi cân kê vàng, tất cả đều được giấu kín trong chiếc gùi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


