Nơi này cách cổng thôn quá xa. Nếu còn cố chạy ra ngoài, chỉ sợ chưa tới nơi thì nước lũ đã ập đến.
Con dốc trước mặt không quá cao, phía trên lại có một căn nhà ngói. Quan trọng nhất là căn nhà được xây bằng xi măng, trông khá chắc chắn.
Hai người vừa trèo được lên mái thì dòng nước lũ dữ dội đã cuồn cuộn ập tới.
Phần lớn nhà cửa trong thôn đều là nhà tranh vách đất. Cho dù có một vài căn lợp ngói thì cũng chỉ được trát xi măng bên ngoài những khe gạch, còn bên trong vẫn chủ yếu dùng bùn, căn bản không chịu nổi sức tàn phá của dòng nước.
Diệp Noãn cảm nhận rõ mái nhà dưới thân đang rung lên.
Cô hoảng sợ ôm chặt lấy cánh tay người đàn ông bên cạnh.
Đúng lúc này trời lại đổ mưa.
Vừa lạnh vừa sợ, cơ thể Diệp Noãn bất giác run lên.
Người đàn ông cúi đầu trấn an cô:
“Đừng sợ. Căn nhà này xây bằng xi măng, tương đối chắc chắn. Các đồng chí cứu viện chắc cũng sẽ nhanh chóng tới thôi.”
Diệp Noãn ngẩng đầu lên.
Đến lúc này, cô mới nhìn rõ người vừa cứu mình.
Là Đoàn trưởng Cố.
Diệp Noãn nhất thời không biết nên diễn tả cảm giác trong lòng thế nào.
Đây rốt cuộc là loại duyên phận gì vậy?
Lần trước, khi cô bị Đại Bảo xô ngã, cũng chính người đàn ông này đã cứu cô.
Lần này, ngay giữa ranh giới sống chết, người xuất hiện cứu cô vẫn là hắn.
Chẳng bao lâu sau, nước lũ đã cuốn phăng toàn bộ khu nhà. Ngôi làng trước mắt họ cũng không thể may mắn thoát khỏi. Dòng nước cuồn cuộn như một con thú dữ không gì ngăn nổi, phá tan mọi thứ chắn đường, cướp đi cả sinh mạng con người.
Cố Hàn Xuyên cởi áo quân phục khoác lên người Diệp Noãn. Ánh mắt hắn lướt qua phần bụng nhô cao của cô, thoáng hiện vẻ phức tạp.
Nước lũ vẫn đang dâng lên rất nhanh, lúc này đã ngập đến đùi Diệp Noãn.
Nếu cứ tiếp tục thế này, cả hai người đều sẽ chết.
Diệp Noãn nhìn những thứ đang trôi nổi trên dòng nước. Có xác gà chó, có quần áo bị cuốn đi, thậm chí còn có cả xác người nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Da đầu cô tê dại, lần đầu tiên thực sự cảm nhận được nỗi sợ hãi trước cái chết.
Đúng lúc ấy, Cố Hàn Xuyên nhìn thấy một tấm ván gỗ từ thượng nguồn trôi xuống, trong lòng lập tức lóe lên hy vọng.
Chỉ tiếc tấm ván quá hẹp, nhiều nhất cũng chỉ đủ cho một mình Diệp Noãn nằm lên.
Diệp Noãn lắc đầu: “Đoàn trưởng Cố, cảm ơn đồng chí đã đến cứu tôi. Tôi không trụ nổi nữa đâu. Đồng chí đi trước đi, chỉ cần đồng chí còn sống thì vẫn có thể cứu được nhiều người hơn.”
Ánh mắt Cố Hàn Xuyên vô cùng kiên quyết: “Không được! Lên đi! Đồng chí nhất định phải sống. Trèo lên tấm ván, biết đâu còn có thể chờ được các đồng chí đến cứu viện.”
Diệp Noãn không muốn lên. Từng cơn đau từ bụng truyền tới khiến cô hiểu rằng mình rất có thể sẽ không trụ nổi nữa.
Đó là đứa con cô đã mong ngóng suốt mười năm trời!
Đã đến nước này, hà tất phải lãng phí thêm một cơ hội sống sót?
Nhưng Cố Hàn Xuyên không để cô từ chối, trực tiếp đẩy cô lên tấm ván gỗ.
“Cố Hàn Xuyên! Anh mau lên đây!”
Thấy hắn sắp bị nước lũ nhấn chìm, Diệp Noãn cuống quýt hét lớn.
Nước đã dâng tới cằm Cố Hàn Xuyên, hắn phải kiễng chân mới có thể nói được: “Bây giờ dòng nước đã chậm hơn nhiều rồi. Đồng chí ở trên đó đừng cử động lung tung, cứ xuôi theo dòng nước, sẽ có cơ hội sống sót. Không cần lo cho tôi, tôi biết bơi.”
Diệp Noãn còn định đưa tay kéo hắn lên, nhưng Cố Hàn Xuyên đã buông tay.
Tấm ván lập tức theo dòng nước lao nhanh xuống phía dưới.
Diệp Noãn tuyệt vọng khóc lớn: “Đoàn trưởng Cố! Anh nhất định phải sống! Nhất định phải sống đấy!”
Cô không chờ được câu trả lời. Chỉ trong chốc lát, bóng Cố Hàn Xuyên đã khuất khỏi tầm mắt.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, gió cũng bắt đầu gào rít dữ dội. Cơn đau trong bụng Diệp Noãn ngày một dồn dập và nghiêm trọng hơn.
Cô biết, đứa bé này không giữ được nữa rồi.
Bịch!
Tấm ván gỗ đột ngột va mạnh vào một tảng đá. Theo lực va chạm, đầu Diệp Noãn cũng đập mạnh một cú. Nước mưa hòa lẫn với máu chảy xuống cổ cô, thấm vào sợi dây chuyền cổ kính trông hết sức bình thường đang đeo trước ngực.
Ngay khoảnh khắc ấy, sợi dây chuyền chợt lóe lên một luồng sáng vàng.
Cú va đập khiến đầu óc Diệp Noãn choáng váng, thân người lảo đảo. Tấm ván lại mất thăng bằng, chẳng bao lâu sau cô đã ngã nhào xuống dòng nước lũ.
Khoảnh khắc nhắm mắt lại, Diệp Noãn dường như nhìn thấy một luồng ánh sáng dịu nhẹ. Hình như bên tai cô còn vang lên một giọng nói mềm mại, đáng yêu.
Cô không biết đó chỉ là ảo giác trước khi chết, hay thật sự có thần tiên đến cứu mình.
Đầu óc Diệp Noãn mơ màng.
Đến khi mở mắt lần nữa, khung cảnh trước mắt lại khiến cô cảm thấy vô cùng quen thuộc.
“Noãn Noãn, tỉnh rồi à? Bây giờ thấy thế nào? Đầu còn đau không?”
Diệp Noãn nheo mắt, ngơ ngác nhìn người trước mặt.
Cô hình như... nhìn thấy mẹ rồi?
Lý Tú thấy con gái không nói gì, chỉ nghĩ cô vẫn chưa tỉnh táo hẳn. Bà áp tay lên trán cô, nhỏ giọng nói: “Hạ sốt rồi, vậy là không sao nữa. Hôm nay con cứ ở nhà nằm nghỉ cho khỏe đi. Mẹ đi làm đây. Trong nồi dưới bếp mẹ đã ủ cơm cho con, đói thì tự xuống ăn nhé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


