Năm 1980, tại thôn Tiểu Dương, bầu trời âm u, mưa đã rả rích suốt mấy ngày liền. Không khí ẩm ướt đến mức tưởng như chỉ cần đưa tay ra cũng có thể vắt được nước.
Diệp Noãn đang mang thai hơn năm tháng, lúc này đang đối mặt với một người phụ nữ mặc váy vải lanh màu vàng.
Người phụ nữ tên Bạch Cát, bên cạnh còn dắt theo một cậu bé mập mạp chỉ cao đến ngang eo cô ta. Cậu bé trừng mắt nhìn Diệp Noãn, vẻ khiêu khích hiện rõ trong mắt.
Bạch Cát rơm rớm nước mắt, vừa cúi đầu tỏ vẻ yếu thế vừa dịu giọng nói:
“Diệp Noãn, chuyện này đều là lỗi của Đại Bảo nhà tôi. Nhưng thằng bé vẫn chỉ là một đứa trẻ, cô là người lớn, rộng lượng một chút, tha thứ cho nó đi.”
Ngô Hưng Bang đã mất kiên nhẫn từ lâu.
“Diệp Noãn, vừa phải thôi. Nó chẳng qua chỉ đụng cô một cái, cô có làm sao đâu, bây giờ chẳng phải vẫn đứng đây đấy à? Cần gì phải so đo với một đứa trẻ như thế?”
Nói xong, hắn ta quay sang Bạch Cát:
“Bạch Cát, em đưa Đại Bảo về trước đi.”
Ngô Hưng Bang cứ thế thay Diệp Noãn quyết định mọi chuyện.
Hắn ta vốn đã quen thói gia trưởng. Hơn nữa, kết hôn bao nhiêu năm nay, Diệp Noãn luôn nghe lời hắn ta. Trong mắt Ngô Hưng Bang, đây chẳng qua chỉ là một chuyện nhỏ, hoàn toàn không đáng để cô dây dưa mãi không thôi.
Khóe môi Bạch Cát khẽ cong lên, đáy mắt thoáng qua một tia đắc ý.
Đại Bảo đẩy Diệp Noãn thì đã sao?
Chỉ cần Ngô Hưng Bang vẫn đứng về phía mẹ con cô ta, Diệp Noãn dù có ấm ức đến đâu cũng chỉ có thể nuốt ngược vào bụng.
Diệp Noãn tức đến đỏ hoe mắt.
Rõ ràng cô mới là vợ hắn ta.
Tại sao bất kể chuyện gì xảy ra, hắn ta cũng luôn đứng về phía người khác?
Ngô Hưng Bang vừa thấy dáng vẻ tủi thân của cô đã bực bội quay mặt đi. Không những chẳng buồn dỗ dành vợ, hắn ta còn chạy sang an ủi hai mẹ con Bạch Cát.
Nước mắt Diệp Noãn lập tức trào ra.
Xung quanh có biết bao nhiêu người đang nhìn.
Cô chỉ cảm thấy mình chẳng khác nào một trò cười.
Diệp Noãn đang định quay về nhà thì đột nhiên có một đồng chí trẻ tuổi vừa chạy tới vừa hoảng hốt hét lớn:
“Không xong rồi! Lũ quét tới rồi! Mọi người mau chạy đi, nhanh chóng di dời!”
Mọi người nhất thời sững sờ, dường như còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cho đến khi người nọ càng lúc càng chạy gần, gương mặt đầy vẻ hoảng hốt, hai tay liên tục vung lên thúc giục, mọi người mới thực sự nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.
“Lũ quét tới rồi! Mau chạy! Chạy mau!”
Cả đám đông lập tức hỗn loạn.
Phản ứng đầu tiên của Diệp Noãn đương nhiên cũng là chạy khỏi nơi này.
Nhưng người quá đông, ai nấy đều hoảng loạn, mà cô lại đang mang thai hơn năm tháng, đi lại vốn đã bất tiện nên càng khó chen ra ngoài hơn những người khác.
Đúng lúc Diệp Noãn đang cố hết sức chạy về phía trước, một bàn chân bất ngờ chìa ra chắn ngay trước mặt cô.
Cô lập tức vấp ngã.
Phản ứng đầu tiên của Diệp Noãn là bảo vệ bụng. Ngay khoảnh khắc ngã xuống đất, cô ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp nụ cười đắc ý trên môi Bạch Cát.
Chỉ trong chớp mắt, Bạch Cát đã một tay kéo con trai, một tay túm lấy áo Ngô Hưng Bang, kéo hắn ta chạy xa mấy bước.
Diệp Noãn không cam lòng, hét lên:
“Ngô Hưng Bang, tôi vẫn đang mang thai con của anh đấy!”
Bước chân Ngô Hưng Bang khựng lại.
Hắn ta quay đầu nhìn cô.
Ngay sau đó, một tiếng ầm vang trầm đục từ xa vọng tới, dường như còn xen lẫn tiếng gì đó đổ sập, nhưng trong cảnh hỗn loạn lúc này, chẳng ai nghe rõ được nữa.
Thấy Ngô Hưng Bang quay lại, Diệp Noãn còn chưa kịp mừng thì đã nghe Bạch Cát vội vàng lên tiếng:
“Hưng Bang, chúng ta mau đi thôi! Không kịp nữa rồi. Sau này em sẽ sinh con cho anh!”
Trong mắt Ngô Hưng Bang thoáng hiện một tia không đành lòng.
Nhưng gần như cùng lúc đó, Diệp Noãn lại nhìn thấy một tia vui mừng lướt qua đáy mắt hắn ta.
Ngay sau đó, hắn ta lập tức quay đi, cúi xuống bế Đại Bảo lên, tay còn lại kéo Bạch Cát rồi cắm đầu chạy thẳng, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh lại.
Diệp Noãn sững người.
Vậy là cô thật sự bị chính chồng mình bỏ lại sao?
Cô không cam lòng, lại liều mạng gọi thêm mấy tiếng.
Nhưng vô ích.
Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn Ngô Hưng Bang kéo Bạch Cát chạy càng lúc càng nhanh, bóng dáng hai người càng lúc càng xa.
Mặc cho cô kêu cứu thế nào, người đàn ông ấy cũng không quay đầu lấy một lần.
Sắc mặt Diệp Noãn trắng bệch.
Rốt cuộc bao nhiêu năm qua cô đã lấy phải thứ quái quỷ gì vậy?
Hắn ta là chồng cô.
Vậy mà vì bạch nguyệt quang trong lòng mình, hắn ta có thể thản nhiên bỏ mặc người vợ đang mang thai giữa lúc lũ quét sắp ập tới.
Một kẻ khốn nạn đến vợ con cũng có thể vứt bỏ, sao còn xứng đáng sống trên đời này?
Trong đầu Diệp Noãn ong lên.
Dường như tất cả kỳ vọng cô từng dành cho người đàn ông ấy đều vỡ vụn trong khoảnh khắc này.
Nỗi tuyệt vọng nhanh chóng bao trùm lấy cô.
Bụng Diệp Noãn bắt đầu âm ỉ đau.
Tiếng gầm rú cùng tiếng la hét từ cách đó không xa liên tục vọng tới, khiến cô không còn thời gian suy nghĩ thêm.
Cô phải đứng dậy.
Phải giữ lấy mạng mình trước đã.
Cho dù chỉ vì đứa con trong bụng, cô cũng tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ cuộc.
Đúng lúc ấy, một đôi bàn tay lớn bất ngờ vươn tới.
Diệp Noãn còn chưa kịp nhìn rõ người đến là ai đã bị đối phương kéo mạnh lên.
“Mau chạy! Lên chỗ cao trước đã.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


