Nhưng rồi, cô chợt nhận ra mình cũng chẳng khác gì, nên liền im bặt.
Bên ngoài, Bóng Nhỏ vẫn miệt mài gào thét: “Anh ơi, em không vui chút nào hu hu.”
Đây là lần đầu tiên Hạ Thanh Thời nghe cậu bé nói một câu dài đến thế.
Hoắc Đình Dịch đoán ra ý nghĩ của cô, anh khẽ cười: “Suốt ngày em cứ giữ vẻ mặt khó ở, làm sao nó dám mở miệng nói chuyện trước mặt em?”
Hạ Thanh Thời bắt đầu lo lắng cho cậu bé bên ngoài, cảm thấy không nên để mặc thằng bé như vậy. Nhưng chỉ sau vài giây lắng nghe, cô nhận ra tiếng khóc đó không hề chân thật mà chỉ là những tiếng gào giả vờ của thằng bé.
Hoắc tiên sinh cảm thấy vô cùng bất mãn. Trong khi anh phải ở đây trông chừng em trai và anh vợ như một bà mẹ già, thì cô lại ngang nhiên ôm người đàn ông khác chụp hình trước mặt bao nhiêu phóng viên. Chẳng lẽ anh không xứng đáng đứng cạnh cô sao? Thật không thể nào chấp nhận nổi!
“Anh thôi vô lý giùm em được không?” Cô dịu dàng vỗ về người đàn ông của mình, ghé sát vào hôn lên môi anh: “Rõ ràng là ảnh ba người, sao anh…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

