Chiếc điện thoại trên tay Hạ Thanh Thời reo lên, màn hình hiển thị tên “Cô Thẩm”. Cô không nghe máy cũng không từ chối cuộc gọi, cứ để mặc đối phương gọi đến năm lần mà không có ai nhấc máy thì tự động ngắt kết nối.
Vài phút sau, điện thoại nhận được một tin nhắn: “Dịch Tiêu à, cô biết hôm nay là ngày hạnh phúc của cháu, nhưng mấy hôm nay Hiểu Đường chẳng thiết ăn uống gì cả, cứ tự nhốt mình khóc lóc trong phòng thôi. Con bé không cho cô nói với cháu nên cô cũng không dám tìm cháu. Nhưng hôm nay đã là ngày thứ ba con bé bỏ ăn rồi, sức khỏe vốn đã không tốt, làm mẹ, vì bất đắc dĩ nên cô mới đành tìm đến cháu. Xét tình hai đứa yêu nhau bấy lâu nay, cháu có thể đến thăm Hiểu Đường một lần, khuyên con bé ăn cơm giúp cô được không?”
Hạ Thanh Thời lập tức chụp lại màn hình rồi xóa đi tin nhắn đó.
Cô lấy một thanh sô-cô-la từ trong túi xách ra đưa cho Diệp Chân Chân: “Còn lâu mới được ăn tiệc, ăn cái này lót dạ đi.”
Hạ Thanh Thời bước ra ngoài, nhận thấy Nhậm Hoài Tây đã có mặt. Cô đã lâu không gặp anh, và giờ nhìn anh trông rất khác. Anh đen hơn, gầy hơn, nhưng lại toát lên vẻ mạnh mẽ hơn hẳn hình ảnh thư sinh trắng trẻo trước kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

