Ông nhìn con gái, khẽ khàng: “Yến Thời không thể ở đây mãi được. Bố đến đón con về.”
Hạ Thanh Thời không còn dáng vẻ ngoan ngoãn như trước nữa. Nàng mỉm cười nhạt, rồi hỏi ông Hạ: “Lần này là vì Dịch Tiêu kết hôn với bạn của con mà dì Thẩm giận cá chém thớt lên người Yến Thời, vậy sau này thì sao? Lỡ con lại gây ra chuyện gì khiến bà ta phật ý thì sao? Bà ta sẽ trút giận lên Yến Thời bằng cách nào?”
Cô thật sự không tài nào hiểu nổi tư duy của Thẩm Lộ Dao. Nếu đã không ưng Dịch Tiêu làm con rể thì việc Dịch Tiêu cầu hôn Diệp Chân Chân, bà ta đáng lẽ phải hoan hỉ mới phải. Đằng này, bà ta vừa không cho người ta làm con rể, lại vừa không chấp nhận việc con gái mình còn thua cả bánh xe dự phòng, thành thử trút hết bực dọc lên Yến Thời.
“Bố đã khuyên răn bà ấy rồi.” Ông Hạ khó xử, “Con muốn bố phải làm gì hơn nữa?”
Nghe vậy, Hạ Thanh Thời đảo nhẹ mắt, nhưng không nói gì. Nếu là trước kia, có lẽ là cô sẽ đòi ông Hạ đuổi mẹ con Thẩm Lộ Dao ra khỏi nhà, nhưng bây giờ thì không được. Sau biến cố đó, nàng sẽ không để Yến Thời chịu bất kỳ tổn hại nào nữa.
Trong lúc Hạ Thanh Thời đang tính toán cách từ chối ông Hạ sao cho vừa khiến ông áy náy vừa giữ được thể diện cho ông, Hoắc Đình Dịch đột ngột cất lời: “Bố ạ, việc Yến Thời ở lại đây là do con muốn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
