“Thanh Thời à, cháu cũng biết mà, không phải nó ghét bỏ gì cháu đâu, mà là nó… nó…” Bà Diệp ngẫm nghĩ một lát tìm từ thích hợp, “Là cái sĩ diện ấy mà, cháu hiểu không?”
Hạ Thanh Thời thành thật lắc đầu.
“Chuyện là thế này.” Bà Diệp thở dài một hơi, “Nó kết hôn với thằng Hoắc chưa đầy hai năm thì chúng nó ly hôn. Nó quen được người ta tâng bốc nên không thể chấp nhận chuyện này, cứ ngỡ người ta sẽ quay đầu van xin nó tái hợp. Nhưng đến năm thứ hai sau ly hôn, thằng Hoắc đã tái hôn với người khác, làm nó sững sờ.
Nó lại chờ xem bao giờ thằng Hoắc ly hôn lần nữa. Kết quả là cuộc hôn nhân thứ hai của thằng Hoắc còn chưa kéo dài nổi một năm. Nó thấy vậy thì mừng lắm, vì nghĩ nguyên nhân tan vỡ cuộc hôn nhân giữa nó với thằng Hoắc không phải là do lỗi của nó.
Đâu ngờ sau đó thằng Hoắc lại tái hôn với mẹ cháu. Mẹ cháu xem ra cũng có bản lĩnh thật, sau khi “thu phục” được thằng Hoắc, hai vợ chồng sống hạnh phúc suốt hai mươi năm trời. Chính vì thế mà nó không vui, thành ra mới không ưa cháu vậy đó. Nó không cố ý gây khó dễ cho cháu đâu, biết không?”
Nghe bà cụ nói hết lời, Hạ Thanh Thời không nín được mà bật cười. Cô cảm thấy bà Diệp có vẻ hơi đáng yêu một chút. Nếu là cô, nếu Hoắc tiên sinh dám sống với người phụ nữ khác mà còn hạnh phúc hơn mình, cô chắc chắn sẽ phát điên lên mất, chứ không chỉ đơn thuần là không vừa mắt đâu.
Hạ Thanh Thời nũng nịu bên mẹ chồng cho đến khi nghe thấy tiếng xe lăn bánh bên ngoài mới chịu bước vào phòng làm việc của Diệp nữ sĩ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



