Bà Thẩm rất tốt với cô, nhưng Ôn Quỳ lại thấy áy náy, không muốn nhận không của người khác như vậy. Sau một hồi thuyết phục, cuối cùng bà Thẩm cũng đồng ý để cô trả tiền thuê nhà, nhưng chỉ lấy giá bằng một nửa so với mặt bằng chung, lại còn không cần đặt cọc.
Ăn uống no nê xong, Ôn Quỳ chủ động ra quầy thanh toán. Nhưng khi cô đưa mã QR ra, một tiếng ‘tít’ vang lên, theo sau là giọng nói máy móc, vô cảm của hệ thống: “Thanh toán thất bại, số dư không đủ!”
“…”
Ôn Quỳ đứng hình. Có lẽ đây chính là khoảnh khắc muối mặt nhất trong đời cô.
Một bữa cơm mà ngốn hết hơn một nghìn tệ. Nhưng điều đáng sợ hơn là, trong tài khoản của cô lại không có nổi ngần ấy tiền?!
Sau khi Khương Thư Sương “cứu giá”, Ôn Quỳ vội vàng chuyển khoản trả lại phần của mình, sáu trăm mười tệ.
Và rồi, cô sững sờ nhìn vào con số còn lại trong tài khoản: 282 tệ.
Khương Thư Sương là dân Bắc Kinh gốc, nhà có điều kiện, nên hoàn toàn không biết tình hình tài chính bi đát của Ôn Quỳ hiện tại, nếu không chắc chắn đã không rủ cô đến đây.
Ôn Quỳ thầm gào thét trong lòng: “Làm sao sống sót qua tháng này với chưa đầy ba trăm tệ đây?”
Đều tại thói quen tiêu tiền không nghĩ ngợi của cô vẫn chưa sửa được. Trước khi chi tiêu chẳng bao giờ nhìn số dư, đến khi cháy túi mới tá hỏa nhận ra.
Cô sẽ không ngửa tay xin tiền mẹ hay ông bà ngoại. Chính cô đã quyết tâm ở lại Bắc Kinh, vậy thì đây là cái giá phải trả.
Cắn răng chịu đựng thôi, 28 ngày khốn khó rồi sẽ qua nhanh thôi mà.
Ôn Quỳ tự an ủi mình như vậy, sau đó cùng trợ lý của bà Thẩm quay lại trường thêm một chuyến để chở nốt đồ đạc.
Căn hộ rõ ràng đã được dọn dẹp sạch bong không một hạt bụi, nhưng sau hai ngày chuyển đồ lại phát sinh thêm một ít rác mới.
Ôn Quỳ vội vàng từ chối ý tốt của cô trợ lý khi định gọi người đến dọn dẹp: “Cảm ơn chị đã giúp em mấy hôm nay, còn lại chút này thôi không bẩn lắm đâu ạ. Em tự dọn một loáng là xong, tự tay làm mọi thứ sẽ có cảm giác thành tựu hơn.”
Tiễn cô trợ lý đi rồi, Ôn Quỳ liền gọi điện cảm ơn bà Thẩm.
Hai người trò chuyện một lúc, bà Thẩm không khỏi thở dài: “Người ta cứ bảo sinh con gái thì đỡ lo, tiếc là bác không có cái phúc ấy. Thằng con cả nhà bác nó cứng đầu quá, trước đây sống chết không chịu về nước. Tính nó không chịu được gò bó, chỉ thích ở New York quậy phá với bạn bè. Giờ lại còn cãi nhau với bố nó, chẳng biết lại chạy đi đâu mất rồi.”
“Phải chi nó được ngoan ngoãn như cháu thì tốt biết mấy.”
Mấy chuyện con cái giận dỗi cha mẹ này Ôn Quỳ không rành lắm, cô là con một, chẳng thể cho lời khuyên hữu ích nào.
Ôn Quỳ chỉ cười đáp: “Có một người mẹ tốt như bác, ai mà nỡ làm mẹ buồn chứ ạ? Con trai ở tuổi này thường trưởng thành muộn hơn một chút, chưa hiểu hết cho cha mẹ đâu bác. Nhưng việc cậu ấy cãi nhau được với bố cũng chứng tỏ trong lòng cậu ấy vẫn gần gũi với hai bác mà. Đợi sau này lên đại học, thay đổi môi trường có khi sẽ tốt hơn…”
Bà Thẩm hừ lạnh một tiếng: “Nó ấy à? Nó không làm bác tức đến vỡ tim là may lắm rồi! Tiếng Trung còn chẳng nói được mấy câu, ai mà thèm thân với nó.”
Bà Thẩm là người Trung Quốc, chồng và cậu con trai út mang quốc tịch Mỹ đều nói thạo tiếng Trung, duy chỉ có cậu con cả này cứ như sinh ra để đòi nợ vậy.
Kết thúc cuộc gọi, Ôn Quỳ nhìn đống hành lý la liệt mà thở dài thườn thượt.
Gần hai tiếng sau, cô mới dọn dẹp xong xuôi mọi thứ.
Ôn Quỳ vừa cầm chổi quét nhà, vừa nghe sách nói trên điện thoại thì chuông cửa đột nhiên vang lên.
Cô nghĩ là shipper giao đồ ăn tới, liền nói vọng ra: “Cứ để ở cửa là được rồi!”
Vì tiền bạc eo hẹp, cô không dám gọi đồ ăn ngoài nữa, quyết tâm học nấu nướng, bắt đầu từ món mì đơn giản nhất. Cô vừa đặt mua chút mì, ít trứng và cà chua trên ứng dụng giao hàng.
Đợi một lát, Ôn Quỳ đặt chiếc hót rác xuống, định bụng ra mở cửa lấy đồ.
Bỗng, một tiếng ‘cạch’ khô khốc vang lên.
Cánh cửa… từ từ mở ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

