Từ bé, Ôn Quỳ đã là đứa trẻ khiến người lớn không phải bận lòng. Có lẽ là do trời sinh, vận may của cô trong những chuyện trọng đại luôn tốt đến khó tin. Hồi mẫu giáo đi thi nhảy, cô bất ngờ ẵm được giải thưởng lớn do một tổ chức tài trợ. Đến lúc bạn bè bù đầu lo chạy chọt, thi tuyển vào cấp hai, cô chỉ cần một lá thăm may mắn là được nhận thẳng. Giáo viên chủ nhiệm còn trêu, bảo cô nên đi mua vé số ngay đi.
Kỳ thi lên cấp ba cũng vậy, Ôn Quỳ vừa khít điểm chuẩn, là người cuối cùng vớt vát được suất vào thẳng trường điểm. Trông cô có vẻ lười biếng, ung dung suốt ba năm cấp ba, nhưng đến kỳ thi đại học lại làm bài xuất thần, đỗ ngay vào một ngành hot của một trường top ở Bắc Kinh.
Đến cuối năm cuối đại học, vận may của Ôn Quỳ lại càng bùng nổ. Nữ lãnh đạo mà cô từng gặp khi đi thực tập năm ba, dù đã chuyển ngành nhưng vẫn nhớ đến cô thực tập sinh nhỏ bé này. Sau khi về Lĩnh Đồ, bà đã đặc cách kéo bộ hồ sơ chỉ vừa đủ tiêu chuẩn của cô vào công ty.
“Ở Bắc Kinh bốn năm rồi, vẫn chưa chán sao con?” Giọng mẹ Ôn chuyển sang dỗ dành, “Với đồng lương còm cõi đó thì sống tốt làm sao được? Về nhà mẹ cho tiền tiêu vặt, bố mẹ cũng có bắt con cưới ngay đâu, cứ xem mắt vài người, chốt được ai thì chốt. Con tưởng trai tốt dễ tìm lắm à?”
Ôn Quỳ muốn chen vào mà cũng không có kẽ hở. Từ lúc cô quyết định ở lại Bắc Kinh, mẹ Ôn đã thẳng tay cắt viện trợ. Thời gian đầu đúng là chật vật, cô vốn chẳng có khái niệm gì về tiền nong, chỉ trong một tuần đã tiêu sạch hai nghìn rưỡi tệ.
“Mẹ, con tự nuôi sống mình được mà.” Ôn Quỳ khó khăn lắm mới chen vào được một câu.
Mẹ Ôn nào có định tha cho cô dễ dàng: “Con sống tốt hay không, tự con biết rõ nhất. Con cũng đừng có phản kháng mấy lời mẹ nói. Cứ ru rú ở công ty với ký túc xá, chẳng chịu ra ngoài giao lưu thì gặp được ai? Cứ ngồi đó mà mơ đi!”
Ôn Quỳ không nói cho mẹ biết mình đã dọn ra khỏi ký túc xá, chỉ cười đáp: “Cái đó thì khó nói lắm mẹ ơi. Biết đâu tình yêu của con gái mẹ lại là kiểu ‘từ trên trời rơi xuống’ thì sao.”
“Thôi thôi được rồi mẹ, con phải quay lại bàn ăn đây, đi lâu quá mất lịch sự.”
Cúp điện thoại xong, Ôn Quỳ quay trở lại chỗ ngồi.
Cô chẳng để bụng những lời mẹ nói, nhưng nghĩ lại cũng thấy lạ. Không hiểu sao, cô lại có chút e dè, thậm chí là sợ hãi chuyện yêu đương, kết hôn. Từ nhỏ đến lớn, người theo đuổi cô không thiếu, nhưng đến giờ vẫn lẻ bóng. Một là không có cảm xúc, hai là không dám yêu. Điều kỳ lạ hơn cả là mẹ Ôn, rõ ràng hồi đi học bà quản cô rất nghiêm, vậy mà vừa tốt nghiệp đã cuống cuồng giục con gái đi xem mắt.
Trớ trêu thay, Ôn Quỳ lại là một kẻ mê trai chính hiệu. Mỗi lần lướt mạng thấy video trai đẹp hợp gu, bất kể có khoe da thịt hay không, cô đều phải dừng lại ngắm đi ngắm lại năm sáu lần.
“Hôm qua mới dọn qua, lát nữa còn một chuyến nữa.” Nghĩ đến đống thùng giấy ngổn ngang là Ôn Quỳ lại thấy đau đầu, cô ghét nhất là phải sắp xếp đồ đạc.
Hai ngày nay chuyển nhà đều là do trợ lý của bà Thẩm giúp cô.
Chuyện là, sau khi quyết tâm ở lại Bắc Kinh lập nghiệp, dì quản lý ký túc xá bắt đầu giục sinh viên tốt nghiệp dọn đi. Cô vừa phải tìm việc, vừa phải tìm nhà, muốn thuê được một căn hộ ưng ý cả về giá cả, vị trí lẫn môi trường thì khó như lên trời.
Nhưng đúng là Ôn Quỳ quá may mắn. Sau khi ký được hợp đồng thực tập, bà Thẩm – người cô từng làm gia sư cho con trai họ suốt nửa năm – nghe tin cô đang đau đầu vì chuyện nhà cửa, liền dọn ngay ra một căn hộ mới toanh. Bà nói đó là nhà của cậu con trai cả lông bông của bà, dù gì cũng đang bỏ trống, thôi thì cứ để cô dọn vào ở cho có hơi người.
Bà còn quả quyết rằng cậu con trai bà ít nhất phải sang năm mới về nước, mà dù có về thì cũng không ở căn này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

