Hàm ý của ‘bên cạnh’ là một vị trí không xa nơi để hài cốt Tiêu Tuyết.
Cô chỉ có thể nhàm chán nghịch di động, còn không được lên tiếng.
Trong thời gian ấy, Lục Bắc Thần ra ngoài một lần, trước khi ra khỏi cửa còn tiện thể đem theo di động của cô. Chưa tới năm phút sau anh đã quay lại, trả điện thoại cho cô. Điều này khiến Cố Sơ cảm thấy vô cùng kỳ quặc và khó hiểu. Nhân lúc anh làm báo cáo, cô kiểm tra di động của mình một lượt, không phát hiện điều gì bất thường. Đang mải nghĩ thì một tin nhắn im lặng gửi tới: Bắc Thần, đây là số của Cố Sơ à?
Gửi cho Lục Bắc Thần ư?
Cố Sơ to đầu, đến bên cạnh anh, lúc lắc chiếc di động về phía anh. Lục Bắc Thần không đón lấy, chỉ liếc nhìn nội dung tin nhắn, bàn tay đánh máy vẫn không hề ngừng lại, hờ hững nói một câu: “Em trả lời luôn là được.”
Chuyện gì thế này?
Cố Sơ nghĩ tới một khả năng, lập tức lục lại nhật ký cuộc gọi. Quả không sai, vừa nãy Lục Bắc Thần cầm di động của cô đi ra ngoài là để gọi điện thoại, mà dãy số lạ anh gọi tới kia…
“Của Lâm Gia Duyệt sao?” Cô hỏi.
Lục Bắc Thần không nhiều lời, chỉ ‘ừm’ một tiếng đáp lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
