Lục Bắc Thần khi đã cởi bỏ chiếc áo blouse trắng, nhìn kiểu gì cũng không còn quá thân thiện nữa. Cố Sơ cứ có cảm giác, một giây nữa thôi chưa biết chừng anh lại muốn thế nào đó. Lục Bắc Thần nghe thấy lời tố cáo của cô thì bật cười, chậm rãi khẳng định: “Em còn rất nhiều giá trị.”
“Anh nói thế là có ý gì?” Cố Sơ có một cảm giác bất an.
“Ăn cơm xong là tôi có thể đi được chứ?” Cô lại hỏi.
Lục Bắc Thần ra vẻ suy tư, sau đó nói với cô một cách cực kỳ nghiêm túc: “Không được.”
“Vì sao?”
Gương mặt anh ẩn hiện đôi chút xấu xa: “Ăn cơm xong còn phải quay trở lại đây, tôi phải hoàn thành báo cáo.”
“Liên quan gì tới tôi?” Cố Sơ rất muốn biết điều này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
