Cô không nên có tâm trạng này, Cố Sơ thầm nghĩ như vậy. Vì người Lâm Gia Duyệt thích là Lục Bắc Thần, người cô ấy sắp lấy làm chồng cũng là Lục Bắc Thần. Cô vốn dĩ đâu có quan hệ gì với người đàn ông này, ngoại trừ một Bắc Thâm chắn ngang ở giữa. Cô có tư cách gì mà đau buồn? Vì cớ gì trong khoảnh khắc bỗng thấy tuyệt vọng? Đúng, anh là Lục Bắc Thần, không phải Bắc Thâm, nhưng vì sao anh cứ phải giày vò cô như vậy? Vì sao cứ túm chặt lấy cô không buông, cứ nhất quyết kéo cô vào chiến trường này? Anh rắp tâm khiến cho cuộc sống của cô rối bung rối bét lên có phải không? Đúng, nếu anh có ý định này… thì anh thành công rồi.
“Tôi… gặp Kiều Vân Tiêu rồi mới nhớ ra cô là ai.” Lâm Gia Duyệt xoay người lại, rửa tay, nhìn vào Cố Sơ trong gương: “Thì ra cô chính là tiểu thư nhà họ Cố từng đính hôn với Kiều Vân Tiêu. Cô không biết đâu, năm đó tin tức đính hôn của Kiều Vân Tiêu vừa đồn ra ngoài, tôi đã có một người chị em khóc đến chết đi sống lại, nếu không có tôi giữ lại chưa biết chừng đã nhảy lầu rồi.”
“Hả?”
“Cô đừng căng thẳng, tôi không có ý định hỏi tội cô đâu.” Lâm Gia Duyệt cười nhẹ nhàng: “Cậu chủ nhà họ Kiều phong độ ngời ngời, khiến vài cô gái si mê anh ấy cũng là chuyện bình thường thôi. Chỉ có điều, nhiều lúc tôi không thích cái kiểu của anh ấy lắm, nói thế nào nhỉ, hơi kiêu ngạo.”
“Hai người thân lắm à?”
“Cũng coi là vậy. Cô cũng biết đấy, kinh doanh thì thường có qua có lại, mọi người quen biết nhau cũng là chuyện thường tình. Tôi ấy à, một là có một người chị em rất thích anh ấy, hai là trong một số buổi tiệc cũng có tiếp xúc với anh ấy vài lần, chỉ vậy thôi.” Lâm Gia Duyệt nhún vai, cuối cùng đi tới trước, ngữ khí trở nên mềm mỏng: “Xin lỗi cô nhé, hai lần trước tôi không nhận ra cô, tôi cũng đã ít nhiều nghe về chuyện của nhà họ Cố.”
“Đều đã qua rồi.” Cố Sơ bây giờ rất ít nhắc lại chuyện cũ. Theo cô thấy, những huy hoàng xưa kia của nhà họ Cố không thuộc về cô. Bây giờ việc cô có thể làm là không thể để nhà họ Cố tiếp tục sa sút nữa.
“Phải, khó khăn nào rồi cũng sẽ qua thôi. Với lại, bây giờ chẳng phải Kiều Vân Tiêu đã quay trở về bên cạnh cô rồi sao? Như vậy rất tốt, có thể nhận ra anh ấy rất thật lòng với cô.”
Cố Sơ hơi sững người, sau đó nhanh chóng nhớ lại một tin đồn rất nhiều năm trước. Sau bữa tiệc đính hôn khi ấy thì không thấy bất kỳ tin tức nào nữa, thế là có một nhà báo nhiều chuyện tung ra một tin thế này: Kiều Vân Tiêu vì nhà họ Cố suy sụp mà ngoại tình. Tiểu thư nhà họ Cố rơi vào tình cảnh bi thương đã vứt bỏ. Nhưng tin tức này không tồn tại trên mạng quá lâu, nhưng như vậy không có nghĩa là không ai đọc được.
Cô không giải thích quá nhiều, chỉ khẽ mỉm cười.
“Đàn ông dù ít dù nhiều ai cũng có vấn đề. Cứ lấy Bắc Thần ra làm ví dụ, con người anh ấy mắc cái bệnh nặng nhất là quá coi trọng công việc, bất cứ chuyện gì đặt trước công việc cũng đều thành chuyện nhỏ.” Lâm Gia Duyệt dịu dàng an ủi cô: “Tôi quen anh ấy hơn ba năm rồi thế mà số lần hẹn hò đếm trên đầu ngón tay. Cũng may anh ấy thường tới tìm bố tôi uống trà trò chuyện nếu không bình thường muốn gặp mặt anh ấy cũng khó.”
“Nam Thâm?” Cố Sơ sững sờ.
“Phải, Lục Nam Thâm, là cậu con trai út của nhà họ Lục đó.” Lâm Gia Duyệt giải thích với cô: “Nhà họ Lục có ba cậu con trai, anh cả Lục Đông Thâm, em út Lục Nam Thâm, Lục Bắc Thần là anh hai trong nhà. Ba người họ chính là ‘Lục Môn tam kiệt’ mà người bên ngoài hay gọi đó.”
Lục Môn tam kiệt thì cô không xa lạ vì Kiều Vân Tiêu vừa mới nhắc tới với cô chưa lâu nhưng Kiều Vân Tiêu chưa hề nói với cô cậu con trai út nhà họ tên là Lục Nam Thâm. Sao lại xuất hiện thêm một Lục Nam Thâm thế này?… Đợi đã, sao cái tên này nghe quen quen? Cô ngẫm nghĩ rồi bật chợt giật mình: “Lục Nam Thâm mà cô nói lẽ nào chính là thần đồng âm nhạc Lục Nam Thâm?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)