Với sự hiểu biết trước giờ của Cố Sơ đối với Kiều Vân Tiêu thì anh ấy không phải hạng tầm thường. Người khác cắn anh ấy một miếng, anh ấy sẽ trả lại ba miếng. Có lẽ bao đời này nhà họ Kiều đã kế thừa một tác phong kinh doanh mạnh mẽ, địa vị xã hội đã tạo nên một cá tính cao ngạo trong dòng máu những người nhà họ Kiều, mà sự cao ngạo ấy khi di truyền tới đời Kiều Vân Tiêu lại càng rõ nét. Tuy rằng nhà họ Kiều đã bị người ta tịch thu tài sản vào một thời đại đen tối nhưng với sự giỏi giang, tháo vát của chú Kiều đã tạo cho Kiều Vân Tiêu một hoàn cảnh sống sung sướng nhất. Kiều Vân Tiêu chưa bao giờ phải chịu khổ, muốn có thứ gì cũng dễ như trở bàn tay. Khi những đứa trẻ cùng tuổi vẫn còn cảm thấy ra nước ngoài là một chuyện xa xỉ thì Kiều Vân Tiêu còn nhỏ tuổi đã có cho mình một biệt thự nghỉ mát riêng ở nước ngoài. Thế nên, cảm giác hơn người của anh ấy là vốn sẵn tính trời, cộng thêm việc học rộng biết nhiều, tự mình lập thân nên càng không nể phục, xem trọng ai.
Anh ấy ghét bị người ta bó buộc, càng không bao giờ để kẻ khác dắt mũi đi. Nhưng hôm nay, tuy rằng anh ấy thể hiện ra mặt sự sốt ruột đỉnh điểm nhưng vẫn cứ ở lại. Việc này có thể chứng tỏ một điều, đó là anh ấy đã gặp phải đối thủ, đối thủ ấy chính là Lục Bắc Thần. Màn tấn công hỏa lực trực diện của Kiều Vân Tiêu đối với một Lục Bắc Thần bụng da đen tối mà nói chẳng có chút tác dụng gì. Một Kiều Vân Tiêu trước nay vẫn hiếu thắng đương nhiên sẽ phải ở lại để cắn anh một miếng.
Trên bàn tiệc ngoài rượu vang ra còn có hai chai rượu trắng. Kiều Vân Tiêu đã từng một lần định đổi rượu vang trong ly của Lục Bắc Thần thành rượu trắng nhưng cuối cùng vẫn không thành công. Lục Bắc Thần lấy lý do công việc, nói rằng không quen uống rượu trắng, thậm chí có thể mỉm cười thẳng thắn đón lấy sự châm chọc, khiêu khích của Kiều Vân Tiêu, đối mặt với việc anh ấy chủ động rót rượu, anh vẫn giơ tay che miệng ly của mình, đây là những điều Kiều Vân Tiêu hoàn toàn không ngờ tới. Cố Sơ ngồi bên nhìn mà lo lắng. Cô cảm thấy Kiều Vân Tiêu đã tính toán sai về Lục Bắc Thần, cho rằng ở trước mặt bao nhiêu người thế này Lục Bắc Thần sẽ không từ chối quá lộ liễu, gọi tên bất kỳ ai trong bàn rượu này lên cũng là người ưa sĩ diện, tuyệt đối không làm những hành động như từ chối rượu. Thế nhưng, Lục Bắc Thần đã làm như vậy.
Người đàn ông béo mập lại hiểu nhầm, cứ tưởng Kiều Vân Tiêu muốn tìm người uống rượu trắng với mình. Sau khi thấy Lục Bắc Thần từ chối, sợ Kiều Vân Tiêu cảm thấy không thoải mái trong lòng bèn vội vàng mở rượu trắng ra, đổ đầy cho anh ấy và các vị lãnh đạo khác, liên tục nói: “Giáo sư Lục không quen uống rượu trắng, chúng ta cũng đừng ép. Chúng ta uống đi!”
Cố Sơ khom lưng xuống nhặt, ai ngờ Lục Bắc Thần nhanh hơn cô một bước. Ngón tay cô chạm phải bàn tay anh, vừa định rụt về thì phía dưới tấm khăn trải bàn, anh nhân cơ hội ấy nắm chặt lấy tay cô.
Như bị cả một ngọn sóng đánh vào khiến cô hơi choáng váng. Cô vô thức giằng ra nhưng Lục Bắc Thần lại càng nắm chặt hơn. Cố Sơ không dám làm ầm ĩ, con tim thì đập thình thịch, rối loạn. Cô đương nhiên vừa xấu hổ vừa gấp gáp. Đúng lúc ấy, Kiều Vân Tiêu ngồi bên hỏi: “Em sao thế?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)