Lăng Song há hốc mồm, nhìn Cố Sơ rồi lại quay sang Lục Bắc Thần: “Báo cáo, em sợ mình chạy chậm sẽ ảnh hưởng tới thành tích của lớp.”
“Nhưng em không rõ thành tích của lớp chính là thành tích của tập thể sao?” Lục Bắc Thâm đã tháo kính, đôi mắt mạnh mẽ đáng sợ.
“Em…”
“Nếu đang ở trên chiến trường, có phải em cũng sẽ bỏ mặc đồng nghiệp để giữ mạng sống của mình không?”
“Lăng Song, chống đẩy 50 cái coi như hình phạt, sau này nhớ rõ, bất luận là lúc nào, ở đâu cũng không được bỏ rơi bạn bè.” Lục Bắc Thâm thiết diện vô tư.
Lăng Song ra sức cắn môi, lập tức chấp nhận chịu phạt.
Lục Bắc Thâm quay sang nhìn Cố Sơ. Cố Sơ giật mình, cứ cảm thấy hình phạt ngay sau đây còn nghiêm trọng hơn Lăng Song. Suy nghĩ ấy vừa dứt cô đã thấy Lục Bắc Thâm giơ tay, giữ một anh lính mới trong đại đội tân binh đang vừa chạy vừa vác hộp đạn dược lại. Còn chưa đợi anh kia phản ứng lại, Lục Bắc Thâm đã nhấc hộp đạn dược trên lưng anh ấy xuống, ra lệnh cho Cố Sơ: “Em, lại đây!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
