“Nhịn đói.”
Cố Sơ bặm môi, nửa ngày sau mới thốt ra một câu: “Nhịn đói thì nhịn đói.”
“Được!” Lục Bắc Thâm quả thực không chiều cô, dọn hết đĩa thức ăn cùng chiếc bánh bao chay đi.
Lăng Song ngồi bên sung sướng trên nỗi đau khổ của cô: “Đáng đời, ai bảo cứng miệng!”
Lúc trở về ký túc xá, các bạn đều mệt gần chết, ai cũng ngã vật ra giường, chỉ còn lại chút hơi tàn. Tiêu Tiếu Tiếu lại khóc lóc thảm thiết đòi đổi giường với Cố Sơ. Cô ấy được xếp nằm giường trên. Cố Sơ nhìn mãi chiếc giường trên không có ghế ngựa*, không bậc thềm, cũng cắn răng, đồng ý.
*Ghế ngựa để đầu giường để bước lên bước xuống.
Mười người ở một phòng, nghĩ cũng đủ biết sẽ sôi nổi cỡ nào.
Mọi người xôn xao bàn tán, chủ đề được nói nhiều nhất đương nhiên chính là Lục Bắc Thâm. Đám con gái như đám gà chọi, phấn khích bình luận từ ngoại hình cho tới ba vòng của anh. Lăng Song thì còn khoa trương hơn, đánh cược rằng Lục Bắc Thâm có cơ bụng tám múi, lại còn có bạn nói một cách kỳ lạ: “Này, mấy bà có phát hiện mũi của học trưởng Lục rất cao không?”
Có mấy cô bạn cười mờ ám.
Việc đầu tiên sau khi về phòng của Cố Sơ là rửa mặt, khi quay lại ký túc xá thấy mọi người đang nói về vấn đề mũi của Lục Bắc Thâm, cô cực kỳ tò mò bèn hỏi: “Sao mấy cậu cười kỳ lạ thế? Không phải là anh ta từng phẫu thuật thẫm mỹ cái mũi của mình chứ?” Vừa hỏi cô vừa cởi áo ra, chỉ để lại chiếc áo ba lỗ dính chặt cơ thể rồi vơ lấy cuốn vở trên bàn ra sức quạt.
Các cô bạn khác nghe thấy vậy lại càng cười to hơn, có cô bạn bạo dạn giải thích cho cô: “Nhân tướng học có nói, đàn ông mũi to thì cái đó cũng to á.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



