Lục Bắc Thâm ngẩng đầu lên nhìn anh, gương mặt ngập tràn vẻ vô tội, một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng nói: “Anh, hay là anh ăn thêm chút gì đi. Anh học y hiểu rõ mà, khi đói là người ta dễ kích động”.
“Em tưởng tâm trạng của anh có vấn đề à?” Lục Bắc Thần đưa tay với lấy bao thuốc La Trì vừa đặt lên tủ đầu giường, nheo mắt nhìn nó: “Hoặc là em muốn nói anh đang nghi thần nghi quỷ”.
Lục Bắc Thâm nhún vai, “Thực tế là đích thực em đang nghĩ anh gài em”.
Lục Bắc Thâm thấy anh không vui, cũng không nói thêm nhiều nữa.
“Chuyện loại thuốc đó rốt cuộc là sao?” Lục Bắc Thần châm thuốc.
Lục Bắc Thâm cúi gằm, trông như một con nai vô tội. Cùng một gương mặt ấy khi đặt trên người Lục Bắc Thần lại toát ra vẻ uy quyền không thể xâm phạm. Cậu mím chặt môi, hai tay vô thức cuộn chặt lại, giống như có điều khó nói. Lục Bắc Thần nhìn rõ, anh hỏi thẳng, “Có người ép em uống loại thuốc đó?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)