Cô cảm thấy Kiều Vân Tiêu không giống với đám con nhà giàu kia, trên người anh có thêm sự quý phái, không như họ, cậy nhà mình có chút tiền là đi khắp nơi trêu ghẹo gái. Tối ấy có không ít những cô gái da dẻ như có thể vắt ra nước tới bắt chuyện với anh, đôi mắt anh chỉ dán vào Cố Sơ rồi nói với cô:Em là bạn của Tiểu Sơ, anh phải trông chừng em, để mất em, Tiểu Sơ giết anh không chừng.
Hồi đại học, có rất nhiều lần đi nhờ xe của Kiều Vân Tiêu tới tận khi đi làm. Vì không còn tầng quan hệ là Cố Sơ, cô, Lăng Song và Kiều Vân Tiêu cũng chỉ thi thoảng liên lạc. Vì vậy, số lần Kiều Vân Tiêu tới nơi ở của cô đếm được bằng đầu ngón tay.
Hôm nay, Kiều Vân Tiêu đường hoàng tới đây với danh nghĩa giúp cô dọn dẹp nhà cửa. Sau khi công ty dọn nhà đi khỏi, anh bắt đầu bóc dần từng thùng một. Cô ái ngại, nói với anh không cần làm vậy. Anh chỉ vào xương sườn của cô, “Phải mất một thời gian nữa mới bình phục được, lẽ nào khoảng thời gian này em định ngủ trên sofa?”.
Tiêu Tiếu Tiếu cắn môi, chỉ còn biết nói cảm ơn.
Kiều Vân Tiêu ngao ngán nhìn cô nhưng cũng không nói thêm gì nhiều, vẫn lấy từng thứ một trong thùng ra rồi sắp xếp theo sự dặn dò của cô. Tiêu Tiếu Tiếu trở thành một người nhàn nhã, chỉ cần cử động cơ miệng là được. Kiều Vân Tiêu làm việc rất nhanh lẹ, chẳng mấy chốc mấy chiếc thùng đã rỗng không. Trong phòng không bật điều hòa, mở cửa sổ để thoáng mát bay bụi. Hôm nay Kiều Vân Tiêu ăn mặc rất thoải mái, quần bò áo phông, lúc dọn đồ, mồ hôi chảy dọc sống lưng, chiếc áo cũng dính chặt vào ngực anh.
Bận rộn xong, áo anh vừa ướt vừa bẩn. Tiêu Tiếu Tiếu rất áy náy, vội nói với anh: “Anh vào tắm qua đi”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



