“Bao năm nay, em biết tình hình của anh, hiềm một nỗi không có tự do.” Lục Bắc Thâm nói: “Sau khi biết anh và Cố Sơ chia tay đã gửi ảnh cho cô ấy. Em vẽ lên mấy bức tường ở Cổ Lãng, hy vọng có thể khiến cô ấy hồi tâm chuyển ý”.
Trò viết lên tường cũng chỉ là ý tưởng nhất thời trong một lúc nổi hứng, vốn chỉ định trêu Lục Bắc Thần. Về sau cậu bị đưa đi, cả di động cũng bị tịch thu. Những người trông chừng cậu mặc dù không dám báo tin ra ngoài nhưng chí ít có thể giúp cậu truyền đạt tin tức. Sau khi biết chuyện của Lục Bắc Thần cậu mới nhớ tới bức ảnh vẽ lúc đó, khổ sở cầu xin mới được gửi đi một tấm.
“Em biết.” Lục Bắc Thâm kéo lấy một chiếc gối, nằm nghiêng lên đó, “Trong mắt tình nhân có Tây Thi mà, cô ấy cái gì mà chả tốt”.
Lục Bắc Thần bật cười.
Lục Bắc Thâm nghiêng đầu nhìn anh, “Em biết anh bệnh không hề nhẹ.” Lúc này cầm rượu, cậu nhìn thấy ngón tay anh hơi run.
“Nói câu này nghe giống câu chửi quá.”
“Anh hiểu em đang nói gì mà.”
Lục Bắc Thần nhạy bén, mỉm cười, “Anh rất ổn”.
“Em là em trai anh, có cần phải gạt cả em không?” Lục Bắc Thâm ngồi bật dậy, “Mấy năm nay em nuôi được nhiều tâm phúc lắm, tình hình của anh em nắm rất rõ”.
Lục Bắc Thần phì cười, “Tâm phúc?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

