Đưa Lục Bắc Thâm trở về bến Thượng Hải, Lục Bắc Thần không vội về nhà Tây mà lấy một chai rượu vang được cất kỹ trong tủ, rót hết vào trong bình. Lục Bắc Thâm tắm qua rồi đi ra, thay một bộ quần áo ngủ thoải mái, áo phông rộng màu vàng nhạt cùng chiếc quần dài màu đay, chân đi đất, tóc vẫn còn ướt rượt, trông rất sạch sẽ và sảng khoái.
Nhìn thấy Lục Bắc Thần nhàn nhã rót rượu, cậu bước lên, “Hồi đại học, em và Cố Sơ có tiếp xúc mấy lần…”.
Nói được một nửa, bỗng thấy Lục Bắc Thần quét mắt nhìn qua, Lục Bắc Thâm lập tức giải thích, “Em thề em tuyệt đối không động vào cô ấy”.
Lục Bắc Thần khẽ nhướng mày rồi quay về phía ô cửa sổ đang vẽ lên cảnh đêm bên bến Thượng Hải dài miên man. Anh ngồi dựa vào chiếc ghế sofa đơn, cả người có vẻ rất uể oải, hiếm khi thấy anh nhẹ nhõm như thế. Lục Bắc Thâm cũng ngồi xuống, tự nhủ thầm một câu trong lòng: Nhưng mà lúc trước…
Lục Bắc Thâm đón lấy ly rượu nhưng không uống, dựa vào ghế, nhìn Lục Bắc Thần chăm chú rồi bật cười, “Em là em trai ruột của anh đấy mà còn chưa bao giờ được hưởng đãi ngộ này”.
Lục Bắc Thần im lặng, liếc mắt lườm cậu.
Rất lâu sau, anh mới lên tiếng, “Con người ai cũng phải trưởng thành. Cô ấy bây giờ đã bớt đi nhiều sự ngang bướng, bá đạo rồi.” Nói tới đây, anh sửa lại, “Với lại, kiểu của cô ấy sao gọi là bá đạo chứ? Cùng lắm là trò giận hờn con gái thôi”.
“Giận hờn con gái?” Lục Bắc Thâm cười, “Em thấy là tính khí tiểu thư thì đúng hơn. Có một lần cô ấy coi em là anh, kiên quyết nhét cho em mười mấy trái cam, em mà không ăn là cô ấy quát em. Đúng là em thích ăn thật đấy nhưng ăn liền một mười mấy quả làm sao em chịu nổi chứ. Lúc đó em đã nghĩ, may mà hồi đấy là em, chứ đổi lại là anh, anh sẽ vào viện ngay lập tức”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

