Ngữ Cảnh ra mở cửa.
“Tại sao anh không được tới? Cậu nhóc nhỏ người thế này có thể chắn được anh chắc?” Người tới kêu gào.
“Muốn bước vào cứ giẫm qua xác tôi.” Ngữ Cảnh bày ra vẻ kiên cường đánh không chết.
Người đó thẳng thừng kéo căng họng, gào lên: “Lục Bắc Thần!”.
“Nhỏ tiếng thôi, nhỏ tiếng thôi!” Ngữ Cảnh như sắp phát điên.
Lục Bắc Thần ở trong phòng vẫn tỏ ra thản nhiên, lật trang mở bức ảnh của trang một rồi bình tĩnh lên tiếng: “Để cậu ta vào”.
Một giây sau, người đàn ông cao lớn đã nghênh ngang bước vào, Ngữ Cảnh đi theo phía sau, vẻ mặt không thoải mái chút nào. Lục Bắc Thần không buồn ngẩng đầu, lạnh nhạt nói: “Cơn gió nào thổi cậu tới đây vậy?”.
“Tớ phải bám theo gót chân cậu chứ.” Chloe ngồi phịch xuống sofa, thoải mái vặn vẹo người, “Phòng đẹp đấy, trời ơi…” Nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu ta lập tức đứng bật dậy, lao tới, chỉ ra ánh đèn bên ngoài, “Tử Cấm Thành? Ở đây cũng nhìn được Tử Cấm Thành sao?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)