Hôm nay là cuộc nói chuyện đầu tiên của hai người từ trước tới nay. Ngư Khương kể tất cả những gì mình biết về quá khứ của Lục Bắc Thần. Trong quá trình ấy, cứ nói tới chỗ kích động, Ngư Khương lại nhìn cô bằng ánh mắt oán trách. Đây cũng là lần đầu tiên Cố Sơ đối mặt với những lời trách cứ của Ngư Khương mà không lời phản bác. Đối với những chuyện anh từng trải qua, dù là Tần Tô hay Ngư Khương thì trách cô là chuyện rất bình thường.
Nhưng rõ ràng từ trước tới nay Ngư Khương vẫn cho rằng Tần Tô là mẹ ruột của Lục Bắc Thần, thế nên nghe thấy cô nói việc mẹ anh qua đời, cô ta vô cùng kinh ngạc.
Áy náy là con dao giết người, từ năm năm trước khi cô lựa chọn chia tay với Lục Bắc Thần, cô đã chấp nhân để nó lăng trì, bây giờ nghe được sự thật từ Ngư Khương, cô càng hận không thể lấy nó giết chết chính mình.
Đây là những lời chân thành nhất mà Ngư Khương nói với cô. Cố Sơ nghe mà đau xót tận trong tim, thật ra cô còn căm hận mình hơn cả Ngư Khương.
Sau khi Ngư Khương đi khỏi, Cố Sơ vẫn ở mãi trong quán café.
Nhìn trời đêm trầm lắng qua cửa sổ, nó tuyệt đẹp như một lớp vải nhung đen đầy quyến rũ, nhưng những sự thật bị tấm màn đen ấy che khuất một khi bị giật xuống sẽ đau thương đến mức nào? Trước năm ngoái, cô vẫn còn sống như một con ốc sên, chỉ cần nhìn thấy gió mưa là lập tức chui vào trong lớp vỏ mềm của mình. Giờ đây cô đã vứt nó đi, vốn cho rằng mình đã trở nên kiên cường, không gì phá vỡ được, nhưng tới khi thật sự đau khổ, thật sự thương tâm thì lại chẳng tìm thấy nơi nào để ẩn náu nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

