Cố Sơ đổi tư thế, tiếp tục nhìn, không quay sang phía nó rồi trả lời: “Thì vốn dĩ cũng chẳng có gì”.
“Không có gì mà chị nhìn lâu vậy?” Cố Tư bĩu môi, cầm sao may mắn lên, tấm tắc: “Chẳng lẽ lại có ai nhà quê tới mức tặng chị món đồ này để tỏ tình? Hay là chị đã dùng sắc đẹp dụ dỗ em trai nào?”.
“Đừng có chạm vào!” Cố Sơ lập tức đoạt lấy lọ sao, cô đã phải mất rất nhiều thời gian mới gấp lại được.
Cố Tư thấy cô căng thẳng thì lại càng khó hiểu: “Cái đồ quê mùa này lẽ nào có người tặng chị thật? Lại còn coi nó như bảo bối? Em trông chị cứ như coi nó là vật phẩm cống tiến vậy”, rồi con bé nghiêng đầu nhìn, “Nhưng chiếc lọ đựng sao thì đẹp phết, mang ra đựng gạo là vừa hợp”.
Cố Sơ tảng lờ nó.
“Mùa này mà còn có hoa lan sao?” Cố Tư lại chuyển tầm mắt sang bên cạnh.
Nó vừa giơ “móng vuốt” ra, Cố Sơ đã đập “bốp” một cái vào tay, khiến Cố Tư đau đớn kêu ầm lên: “Chị à!”.
“Còn dám tùy tiện động vào đồ của chị, chị băm móng tay em ra.” Cố Sơ chuyển cả hai thứ cách xa tầm tay với của Cố Tư.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)