Khi Tiêu Tiếu Tiếu đi họp về, đúng lúc bắt gặp Cố Sơ đang đứng bên trạm y tá. Cậu ấy bước tới, thấy sắc mặt cô trắng nhợt bèn hoảng hốt, “Có chuyện gì thế này?”.
Cố Sơ không có phản ứng gì.
Tiêu Tiếu Tiếu nhìn về phía các cô y tá, họ đồng loạt lắc đầu tỏ ý không rõ. Cậu ấy giựt vạt áo blouse của Cố Sơ, thấy cô vẫn không có phản ứng gì mới hét to: “Cố Sơ!”.
Một thanh âm như sấm dậy, đột ngột làm nổ tung mọi sự đờ đẫn của Cố Sơ. Cô quay đầu nhìn Tiêu Tiếu Tiếu, một giây sau đã nắm chặt tay cậu ấy. Lúc ấy Tiếu Tiếu mới thấy được biểu cảm của cô, khóe mắt đỏ ửng, chóp mũi và trán lấm tấm mồ hôi, cả người như người mất hồn.
“Tiểu Sơ, em…”
Tiêu Tiếu Tiếu ngẩn người, sau khi tỉnh ra thì vội vàng kéo cô vào trong phòng làm việc.
…
“Chỉ căn cứ vào bông ngọc lan này ư?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

