Từ xa Cố Sơ đã nhìn thấy bó hoa hồng vĩ đại đó, nó trắng tựa tuyết, từng đóa từng đóa nở bừng trong ngày đông giá lạnh, còn kết hợp với hoa tương tư, trông vào khiến tâm tình dễ chịu.
Cố Sơ đờ đẫn, không còn kịp nhận ra Lục Bắc Thần đã nói gì, trong đầu chỉ xoay vần hai suy nghĩ, một là Lục Bắc Thâm không chết mà chỉ mất tích và hai là Lục Bắc Thần có liên quan tới việc Lục Bắc Thâm mất tích.
Lục Bắc Thần cùng cảnh sát rời đi.
Chiếc xe đón anh đi Hàng Châu rốt cuộc vẫn không tới.
“Chị…” Cố Tư thấy sắc mặt cô trắng bệch thì lắc lư người cô: “Chị trả lời em một tiếng đi, đừng dọa em.”
Rất lâu sau Cố Sơ mới có phản ứng, con ngươi khô khốc đảo qua đảo lại một chút, dừng lại trên gương mặt Cố Tư, thấy nó lo lắng vô cùng, cô khẽ đáp một câu: “Chị không sao.”
“Quần áo ướt cả rồi.”
“Không hề gì…”
Cố Tư vẫn cứ cầm quần áo khô đến đặt bên cạnh cô. Cô ngồi bất động trên sofa, không biết đang nghĩ gì. Cố Tư thở dài hỏi: “Lục Bắc Thâm mà người kia ban nãy nhắc tới là ai ạ? Là… em trai của anh rể?”
Cố Sơ chậm rãi gật đầu.
“Thế anh ta…” Cố Tư nói được một nửa, bất thình lình nhớ lại những bức tranh trong ngôi nhà ở Quỳnh Châu, đều là tranh Cố Sơ vẽ, về sau chẳng hiểu sao đều không còn nữa, có thể đã được chị ấy mang trở về Thượng Hải. Những bức tranh đó… chính miệng chị ấy từng nói với nó là em trai của Lục Bắc Thần.
Quan hệ này phức tạp đến vậy.
Cố Sơ bất ngờ đứng bật dậy, xông lên gác. Cố Tư giật nảy mình, muốn đi lên gác xem sao thì đã lại thấy cô lao xuống, giống như tìm kiếm thứ gì đó. Cố Tư sợ nhất là kiểu mất hồn mất vía này của Cố Sơ, khiến nó nhớ lại khi bố mẹ không còn nữa. Nó vội vàng giữ chặt cô lại, nói: “Chị à, chị tìm thứ gì cứ nói với em, em tìm giúp cho.”
“Di động, di động…” Cố Sơ lẩm bẩm rồi bổ nhào về phía chiếc máy điện thoại bàn, vừa mới cầm ống nghe lên cô bỗng nhất thời mơ màng, quay đầu nhìn Cố Tư: “Số máy của La Trì!”
“À à à…” Cố Tư tỉnh lại, vội đọc số điện thoại.
Lúc đầu kia nhận máy, tín hiệu không được ổn định cho lắm. Có vẻ như La Trì đang ở trên đường, âm thanh cứ bị đứt quãng. Cố Sơ không muốn con cà con kê với anh ấy, nói thẳng những chuyện đã xảy ra sáng hôm nay. La Trì áp giải tội phạm, gần như hai đêm rồi không chợp mắt, vừa nghe chuyện Lục Bắc Thần bị đưa đi, cơn giận đã lập tức sôi trào, bùng cháy.
“Bà nó chứ, kẻ nào to gan có thể đưa cậu ấy đi như vậy? Cũng không hỏi thăm được chúng là người phía nào à?”
“Khi nào anh có thể quay về được?” Cố Sơ hỏi, lúc này nếu La Trì có thể ra mặt, chí ít cô còn an tâm.
“Anh đã trên đường trở về Thượng Hải rồi, chắc là… à, khoảng hơn ba giờ thì về tới nơi.” La Trì nói: “Tới Thượng Hải anh sẽ về cục cảnh sát tìm hiểu rõ tình hình. Cậu ấy bị đưa đi từ nhà Tây, anh sẽ tìm đồng nghiệp khu vực đó hỏi xem sao, em đừng sốt ruột.”
Cố Sơ cảm ơn, sau khi đặt máy xuống đã không còn chút sức lực nào.
“Chị.” Cố Tư dè dặt bước lên, một lần nữa khuyên nhủ: “Chị vẫn nên thay quần áo đi, lúc này chị mà ngã bệnh thì không hay đâu.”
Cố Tư nói có lý, Cố Sơ gật đầu, cầm quần áo đi vào phòng tắm.
…
Thời gian khó nhọc trôi qua.
Khi chờ đợi một người hoặc một kết quả, mỗi giây mỗi phút đều trở nên dài dằng dặc. Cố Sơ không biết khi nào có thể đợi được La Trì về Thượng Hải, chỉ cảm thấy chiếc đồng hồ trên tường chạy quá chậm quá chậm, mà trong khoảng thời gian này không có bất kỳ tin tức nào của Lục Bắc Thần, cũng không thấy anh quay về.
Cô cũng không nhắc lại chuyện để Cố Tư quay về Quỳnh Châu nữa. Lúc này Cố Sơ chẳng lo được quá nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

