Chủ nhật, mùng sáu tết. Ánh nắng chỉ mới vừa lộ ra ngoài cửa sổ, Cố Sơ đã tỉnh giấc. Cô cảm thấy có chút khó thở, như có thứ gì mắc trong cổ họng, trái tim cũng đập rất dữ dội. Lúc cô mở mắt ra, Lục Bắc Thần vẫn còn đang ngủ say. Hiếm có ngày cô lại dậy sớm hơn anh như hôm nay, có lẽ vì cả đêm dài lắm mộng. Thức dậy, cô vén rèm lên nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài âm u đến đáng sợ, mặt đất ướt át, giống như vừa có một cơn mưa nhỏ.
Cố Sơ hoàn hồn trở lại, quay đi.
“Rốt cuộc chị làm sao thế?” Cố Tư vén mái tóc của cô lên, tỉ mỉ quan sát: “Ấy? Chị ngủ không ngon hả? Sao tiều tụy quá vậy?”
“Không sao, tại mơ hơi nhiều thôi.” Cố Sơ né tránh tay của nó, chỉ vào chai nước hoa quả: “Đừng uống nữa, chắc là quá hạn rồi, có cặn đấy.”
Cố Tư nhìn vỏ hộp một lúc rồi chỉ vào một hàng chữ tiếng Anh, cho cô xem: “Bên trên đã viết có cặn là chuyện bình thường, trước khi uống chỉ cần lắc đều.” Dứt lời, nó vặn chặt nắp lại, lắc lắc mấy cái, rót cho cả hai mỗi người một cốc.
Tư duy của Cố Sơ dường như bị chậm nửa nhịp, rất lâu sau mới phản ứng lại. Phải rồi, có cặn là bình thường, hôm nay cô làm sao thế này? Lẽ nào chỉ vì cảnh tối qua mà khiến cô tay chân bối rối?
“Chị, hôm nay em làm quà sáng cho chị nhé.” Cố Tư uống ừng ực hết sạch nước hoa quả, đi rửa cốc rồi nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

