Cảnh tượng này cực kỳ quen thuộc. Cách đây không lâu ở phòng làm việc tại nhà Lục Bắc Thần, cô cũng từng mất mặt như thế này, nhưng lần trước là ở trước mặt Ngư Khương và Phan An, hôm nay có thêm một Ngữ Cảnh. Như có hàng ngàn hàng vạn con ngựa đang lao đi trong đầu, phản ứng đầu tiên của cô chính là định xoay người chạy một mạch lên gác, túm Lục Bắc Thần xuống chắn phía trước cô, nhưng bỗng chốc cô chợt nhớ lại câu nói đó của Lục Bắc Thần: Nếu còn máy tạo tạp âm, anh bảo đảm đó sẽ là lần cuối cùng cô bước chân vào phòng ngủ ấy. Tâm tư ấy bị cất đi, con ngươi của cô đảo đảo, trong lòng không ngừng lẩm bẩm: Phải làm sao đây, làm sao đây?
“Trời ơi! Cố!” Ngữ Cảnh nhìn cô như một người khách từ xa tới, đôi mắt mở tròn xoe rồi chỉ tay vào cô: “Cô… Cô…”
Tiêu rồi.
Đây là suy nghĩ đầu tiên của Cố Sơ. Dường như cô nghe thấy có một tiếng sấm dội thẳng xuống đầu mình, rồi hình như lại ngửi thấy mùi tóc tai cháy khét lẹt. Ờ… giống như mùi nướng bì lợn! Những hình ảnh trong đầu không ngừng xoay chuyển. Cô tựa hồ nhìn thấy Phan An tiến tới hỏi cô: Lần này lại là lý do gì đây? Rồi Ngư Khương cũng bước lên, trừng mắt với cô: Cái đồ yêu tinh!
Nghĩ tới đây, cô bỗng rùng mình, khĩ nhìn kỹ lại thì giật thót tim. Chẳng biết Ngữ Cảnh đã đứng trước mặt cô từ lúc nào, đánh giá cô từ trên xuống dưới, lát sau hỏi: “Giáo sư Lục đâu rồi?”
Cái gì tới cũng phải tới, Cố Sơ thầm kêu gào trong lòng. Ba người này có cần tới phòng thực nghiệm làm việc sớm vậy không? Họ hoàn toàn có thể đến muộn hơn một chút, ít nhất cũng để cô rửa cái mặt đã chứ. Hít sâu một hơi, cô đành chấp nhận số phận, tùy tiện chỉ tay lên gác, uể oải nói: “Anh ấy còn đang ngủ trên gác.”
“Bắt cô ở lại phòng thực nghiệm cả đêm để ghép xương người mà còn bảo là chưa làm gì?” Ngữ Cảnh lớn tiếng, khoa tay múa chân chỉ về phía bàn thao tác: “Cô đã mất cả một đêm để ghép xong bộ một xương người hoàn chỉnh đấy! Bao nhiêu xương vụn như thế cô làm kiểu gì?”
“Hả…” Cố Sơ ngẩn người. Xương ghép xong hết rồi ư? Sao có thể?
Cô không để ý tới Ngữ Cảnh mà gạt cậu ấy ra, đi tới bên bàn thao tác, ngay lập tức ngỡ ngàng, sửng sốt.
Quả không sai, một khung xương chỉnh tề, hoàn thiện đã ‘nằm’ ngay trên bàn thao tác. Đống xương vụn khiến cô nhìn cũng thấy đau đầu giờ phút này đã có giá trị sử dụng. Trong lòng có một thanh âm nho nhỏ đang trả lời câu hỏi ban nãy của cô: Không sai, ghép xong cả rồi, chỉ cần một buổi tối, tất cả đều có thể.
Là kiệt tác của Lục Bắc Thần!
Đây là ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu cô!
Không sai, tối qua cô mơ màng thiếp đi, khi tỉnh dậy thì trời đã sáng. Cô loáng thoáng nhớ rằng một giây trước khi nhắm mắt lại mình vẫn còn vân vê một miếng xương ức chưa dán xong. Ánh mắt Cố Sơ dừng lại trên phần xương ức đó, đã dán xong rồi, thậm chí những chỗ cô dán xiên dán xẹo đều đã được chỉnh lại cho chuẩn.
Nhất định là Lục Bắc Thần đợi cô ngủ rồi, xuống nhà tiếp tục làm việc. Rồi liên tưởng tới chuyện sáng nay anh mệt như vậy, chắc chắn là cũng vừa ngủ chưa lâu.
Phòng thực nghiệm không còn ai, ngoài anh ra lẽ nào lại có một cô gái chui ra từ vỏ ốc?
Ngữ Cảnh tiến lên thấy cô cứ đờ đẫn, bèn tỏ ra thương cảm: “Giáo sư Lục lệnh cho cô tăng ca, còn bản thân thì lên gác ngáy khò khò. Cô xem quần áo cô còn chưa kịp thay, chắc là bận rộn tới tận bây giờ phải không? Giáo sư Lục cũng ác quá đi.”
“Á?” Cố Sơ ngước mắt nhìn Ngữ Cảnh, đồng thời tự nhìn mình qua tấm gương bên cạnh bàn thực nghiệm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


