Đêm khuya, thi thoảng có tiếng ve lọt vào nhà.
Từ xa tới gần, giòn giã lảnh lót. Lịch dương đã vào mùa thu nhưng không khí về đêm vẫn hơi oi ả.
Có ô cửa sổ chưa đóng, chốc chốc lại có cơn gió đêm chậm rãi lùa vào, hòa tan mùi thuốc khử trùng trong phòng. Có hương hoa xen lẫn, phải rất tinh tế mới nhận ra là hoa huệ trang nhã.
Mùi hương trong phòng bỗng có thêm vài phần lạnh lẽo bên cạnh đôi chút lãng mạn.
Phòng thực nghiệm có ánh sáng ở hai góc, còn lại đều bao trùm trong ánh sáng nhàn nhạt. Một góc trên bàn thao tác, Lục Bắc Thần đang tập trung toàn bộ tinh thần để ghép xương, thứ ánh sáng màu lam hắt lên chiếc áo blouse cũng thấm cả nhiệt độ giá lạnh, mỗi một mảnh xương vụn dưới những ngón tay mảnh dẻ của anh đều trở thành một tác phẩm nghệ thuật, được phục hồi, dính lại cho tới khi hoàn thiện. Ánh sáng ở một góc khác tới từ bàn thực nghiệm nghiêng 30 độ ngay gần đó. Nó nhỏ hơn bàn thao tác một chút, đèn bàn cũng tỏa ra những tia sáng êm dịu, trở thành một cặp đối lập gay gắt với sắc màu bên phía Lục Bắc Thần, một nóng một lạnh.
Ba mươi phút trước, Cố Sơ lấy cớ sợ bị anh quở trách, ôm một số xương vụn chủ động chạy tới bàn thực nghiệm, với lý do hoa mỹ rằng muốn được hoàn thành công việc lắp ghép một bộ phận xương người một cách độc lập, tự túc. Lục Bắc Thần không ngăn cản, thứ cô mang đi chẳng qua là phần xương ức, độ khó không lớn, anh cũng không lo cô ghép nhầm.
Nhưng thực tế chứng minh, Lục Bắc Thần vẫn đánh giá Cố Sơ quá cao, vì gần như cứ khoảng một, hai phút là lại có chuyện xảy ra.
“Á! Hình như mình cầm nhầm xương rồi.”
Cô lạch bạch chạy lại, lật tung trên bàn thao tác của anh một lúc rồi lại tự lẩm bẩm một mình: “À, mình không cầm nhầm.” Cô lại chậm rãi lướt về phía bàn thực nghiệm.
Lục Bắc Thần vừa mới tập trung tinh thần thì cô lại thở vắn than dài: “Em cảm thấy nên phát minh một người máy để ghép xương, như vậy sẽ tiết kiệm được rất nhiều việc.”
“Hôm nay Phan An kể một câu chuyện cười, kết quả chỉ mỗi mình em nghe ra, những người còn lại chẳng có phản ứng gì.”
“Em cảm thấy Ngư Khương nhiều khi rất kiêu căng. Hôm nay cô ta nói với em, cô ta xinh đẹp hơn em, anh thấy sao?”
“Tối nay thấy em ở lại phòng thực nghiệm tăng ca, cô ta giận lắm đấy. Em cảm thấy cô ta nhất định là muốn đứng ghép xương cùng anh.”
“À, em nhớ ra rồi, trong tiểu thuyết võ hiệp có viết người giải độc thường là những cao thủ chế tạo độc dược, anh bảo Ngư Khương liệu có biết chế tạo độc dược không? Hạc đỉnh hồng? Hàm tiếu bách bộ điên?”
“Con người Ngữ Cảnh khá là hài hước, khi nào có thời gian em nhất định phải theo cậu ấy học 12 loại ngôn ngữ ngoài hành tinh mà cậu ấy phát minh. Thật ra em nghĩ mãi chẳng hiểu, cậu ấy phát minh lắm ngôn ngữ như vậy, bản thân có nhớ được hết không?”
Lại qua một lúc.
“Aiya, lại không tìm thấy xương sườn số 1 của mình rồi.”
“Ấy? Sụn sườn đâu?”
“Quái lạ, keo dán biến mất rồi.”
Sau đó, chẳng mấy chốc, lại vang tới những tiếng lạch cạch, khuấy đảo cả một phòng thực nghiệm vốn đang yên ắng giờ không thể yên ổn.
“Trời đất ơi, thật sự không thấy nữa rồi! Hồn ma của nạn nhân đang trêu đùa sao?”
Lục Bắc Thần đành phải dừng công việc trong tay lại, ngước mắt quét về phía Cố Sơ chỉ còn thiếu nước bò ra đất tìm xương. Anh khẽ thở dài, một lúc sau lại quay trở về bàn thao tác, phân loại rõ ràng mấy vụn xương mặt cực nhỏ rồi lạnh nhạt nói: “Xương sườn số 1 của em ở vị trí T1, nối liền với cột sống ngực số 1 của em. Còn cái xương sườn số 1 bị đứt gãy của nạn nhân thì đang ở trong túi áo blouse của em. Sụn sườn và keo dính để cùng một chỗ, keo dính ban nãy bị em hùng hùng hổ hổ để lên bàn thao tác của anh.”
Cố Sơ vội vàng lục túi, quả nhiên tìm thấy chiếc xương sườn số 1 mà cô muốn tìm. Cô ngẩn ra giây lát sau đó cẩn thận đặt lên bàn thực nghiệm rồi lại chạy tới, cười trừ, cầm đi keo dính và sụn sườn ban nãy mình để lại: “Kỳ lạ thật, sao lại để ở chỗ anh nhỉ?”
Lục Bắc Thần không ngước mắt lên nhìn cô, có vẻ như vẫn đang tập trung vào phần xương trong tay mình nhưng bờ môi hơi rướn lên đôi chút.
“Xa vậy mà anh cũng nhìn thấy à?” Cố Sơ nịnh nọt: “Đúng là hỏa nhãn kim tinh.”
“Làm việc đi.” Giọng nói của Lục Bắc Thần tuy nhạt nhưng cũng dịu dàng, nghe càng giống như cưng chiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
