Buổi chiều ra biển không thông minh cho lắm, đây là điều Cố Sơ vẫn luôn nhận định. Cô hoàn toàn không thích ‘hưởng thụ’ cái nắng bỏng rát ở một nơi đầy muối. Nếu so sánh, cô thích đi dạo khi mặt trời ngả về Tây hơn. Cô sợ phải so sánh nhưng lại chỉ thích hoàng hôn ở đây. Lúc ở Quỳnh Châu, khi lạc mất phương hướng không biết nên đi đâu về đâu, cô lại tới bên bờ biển ngồi một lát, lướt đôi chân trần trên lớp cát trắng mịn, cảm nhận cái nhàn nhã khi cát sỏi bị dồn ép, nhảy nhót giữa những ngón chân, hoặc có thể là yên lặng ngồi một bên, phóng tầm mắt về phía góc biển xa ngút tầm với, ngắm nhìn cảnh tượng bi tráng khi ánh tịch dương đỏ rực như lửa cháy cạn mọi nhiệt tình, dần dần chìm xuống mặt biển.
“Chân cô sao rồi?”
Trong một khu café bên một góc bờ biển, dưới một chiếc ô che nắng cực lớn, trắng bóc như mây, trên một chiếc bàn vuông bằng gỗ thật màu nâu đậm tựa như màu của từng viên socola ngọt ngào, Lâm Gia Duyệt ngồi đối diện với cô, nhìn trân trân đôi chân nhỏ bị thương của cô, quan tâm hỏi.
Người tới là Lâm Gia Duyệt.
Sự xuất hiện của cô ta khiến Cố Sơ rất sửng sốt, rồi sao đó kinh ngạc hóa thành ngượng ngập.
Lâm Gia Duyệt đã chuẩn bị trước, có lẽ vào lúc ấn chiếc chuông cửa đó, cô ta sớm đã dựng lên một lớp vỏ ngoài không ai có thể phá vỡ, đến nỗi mà khi cô mở cửa ra đối diện lại là nụ cười ung dung nhẹ nhàng của Lâm Gia Duyệt. Lâm Gia Duyệt ‘nhảy dù’ một cách bình thản như thế, khiến Cố Sơ trở tay không kịp. Người con gái bên ngoài ăn mặc chỉnh tề, còn cô chỉ độc một chiếc áo sơ mi nam giới, của Lục Bắc Thần. Người tinh mắt vừa nhìn đã có thể nhận ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)